Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
i người tham gia cuộc họp nối gót nhau rời khỏi phòng, ai nấy đều đầy ắp nỗi niềm riêng.
Khi tất cả đã rời đi được một lúc, Cung Minh đứng lên, bước đến bên Diệp Truyền Bình lúc này đang dùng di động kiểm tra lịch trình làm việc, nói: “Sau này tôi còn tiếp tục làm tổng biên tập, tôi hy vọng nếu trong công việc có vấn đề gì, bà có thể nói riêng với tôi, tránh chỉ trích công khai trước mặt mọi người. Như vậy sẽ ảnh hưởng đến uy tín của tôi, cũng không tốt cho quản lý và xây dựng đội ngũ.”
Diệp Truyền Bình khóa máy xong, ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: “Anh biết phải làm sao để tránh tình huống này tái diễn không?”
Cung Minh nhíu mày: “Làm sao cơ?”
“Thì đừng để nó xảy ra nữa.” Diệp Truyền Bình bỏ di động vào túi xách, khi rời khỏi phòng họp, bà ta quay đầu lại nhìn Cung Minh: “Ngày mai anh có kế hoạch gì chưa?” Rồi không đợi Cung Minh trả lời, vì bà ta hoàn toàn không phải đang hỏi, mà là đang thông báo, “bất kể anh có kế hoạch gì, hãy cancel hết đi, trưa và tối mai tôi đã hẹn đàm phán hợp tác với hai tổ chức điện ảnh và truyền hình, anh đi cùng tôi.”
Khi bước qua chỗ Kitty, bà ta lại ném một câu: “Nhớ chuẩn bị giúp hai bộ vest khác nhau cho ông Cung. Nhớ phải áo sơ mi dài tay.”
Hiện tại chưa đến sáu giờ, nhưng bầu trời đã như bị tạt mực, bóng đêm đen thẳm đã lan ra khắp nơi. Nam Tương nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt, xe đang chạy vào đường Hoài Hải Tây náo nhiệt, bức tường kính gắn đèn LED khổng lồ mới toanh của Cartier tỏa ra ánh sáng màu lam ở ngay ngã tư, ai đi qua đường khi đến đây cũng bị thứ ánh sáng màu lam hút hồn này quét qua mặt – trông họ cũng mê hồn như thứ ánh sáng đó.
Mảnh đất biệt thự phía đối diện từng một thời thuộc tô giới Pháp, lúc này đã bị một vòng tường màu trắng bao lại, trên tường là vô số hình thù hoa văn được vẽ bằng những nét chấm phá cách điệu, kết hợp với dải lụa in chữ HERMES kéo dài tưởng như không dứt – sau một năm nữa, nơi đây sẽ biến thành tòa nhà lớn nhất châu Á của Hermes.
Thành phố này ngày càng tập trung mọi sự giàu có, dục vọng và vật chất ngày càng nhiều thêm, xoay tròn rồi tụ lại trên vùng trời tấc đất tấc vàng trung tâm thành phố, cuối cùng nặng trình trịch đè xuống đầu mọi người. Chẳng ai chạy thoát được
Đài phát thanh trên xe buýt liên tục đưa tin cảnh báo cơn bão “Compa” sắp đổ bộ vào đất liền. Cả thành phố bao trùm trong bầu không khí thê lương hoảng sợ như ngày tận thế chuẩn bị ập xuống, giọng nữ phát thanh viên rành rọt như ma ám phát đi phát lại những thông tin khiến người dân thành phố nghe mà rụng rời: “Biển Hoa Đông sóng lớn dâng cao 9m!”; “Toàn bộ các trường trung học và tiểu học của Thượng Hải nghỉ học lánh nạn!” Kiểu dự báo bắn tiếng đe dọa từ chiếc loa trên xe buýt cứ chọc nhói vào màng nhĩ. Chiếc xe chở người đang lừng lững tiến về phía trước trong ánh hoàng hôn với không khí trầm lặng, vẻ xa hoa trụy lạc phủ khắp con phố bên ngoài cửa sổ xe, ánh lên mặt mọi người đang tỏ ra uể oải.
Nam Tương tựa đầu lên cửa sổ xe, khép mắt lại. Hàng mi trên đen láy dính sát hàng mi bên dưới, giống như mấy chiếc lông vũ màu đen bị ướt sũng.
Vừa mở cửa chính căn nhà, còn chưa vào đến phòng khách, Nam Tương đã nghe thấy giọng ra vẻ kia của Đường Uyển Như – đúng, chính là cái giọng mà lần nào nó gặp được anh chàng đẹp trai nào cũng sẽ khởi động theo bản năng ấy. Cố Ly hình dung giọng của nó vô cùng chuẩn xác: “Đem xốt cà ri bôi khắp người Lâm Chí Linh, rồi đặt vào lò vi sóng quay trong vòng 3 phút, tiếng rít chói tai phát ra từ trong lò, chẳng khác nào giọng của cậu lúc này.”
Nam Tương thay dép lê, đặt túi xách lên chiếc tủ chỗ cửa ra vào, bước vào phòng khách, liền nhìn thấy Cố Hoài trong bộ quần tây đen và áo sơ mi trắng phẳng phiu. Cậu ta vốn được xem là tay vô công rồi nghề, nhưng lại ăn mặc chẳng khác nào thương nhân. Lúc này, cậu ta đang đứng đối diện Đường Uyển Như, mỗi tay Đường Uyển Như cầm một tấm ảnh giơ lên trước mặt cậu ta, còn Cố Hoài đang đứng khoanh tay, như đang trầm tư điều gì. Nam Tương liếc nhìn cặp mông tròn lẳn mà chắc nịch được bọc trong chất liệu ka–ki mỏng manh mà cậu ta mặc, rồi thở một hơi dài, nó rất hiểu tâm trạng kích động lúc này của Đường Uyển Như, chỉ cần bóng lưng này thôi cũng đủ khiến gò má nóng ran còn hormone thì đang không ngừng tiết xuất, huống hồ Đường Uyên Như lúc này đang đứng trực tiếp với gương mặt tinh tế sắc lẹm kia. Nam Tương ngước mắt nhìn Đường Uyển Như, mà thấy con tim đau nhói.
Như Như lúc này đang giơ cao hai tấm ảnh, có ý đồ hấp dẫn ánh mắt của Cố Hoài sang phía mình, nên nó ưỡn ngực ra, thỉnh thoảng còn hất mái tóc, từ bên vai trái, soạt một cái hất qua vai phải, quất mạnh lên mặt mình, sau mấy giây, lại dụng sức quật trở lại, trông còn bi tráng hơn các nữ liệt sĩ khảng khái trượng nghĩa dưới ống kính quay chậm trong các bộ phim điện ảnh cách mạng. Trên môi nó dính mấy sợi tóc đen, chắc chắn lúc này nó tự thấy mình quyến rũ lạ thường.
Nghe có tiếng người bước vào, Cố Hoài quay đầu lại, trông thấy Nam Tương, liền nhẹ nhàng khoát tay, khóe miệng nhếch nhếch, hàm răng trắng muốt ngay ng