Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
ắn như cặp vỏ sò nhỏ, cất tiếng: “Ô, về rồi à.” Cổ áo sơ mi của cậu ta bật ra hai nút, để lộ khoảng ngực màu tiểu mạch chắc nịch. Nam Tương thở một hơi dài, cậu ta cũng như chị gái Cố Ly, đều là vật cưng của Thượng đế. Ai nói Thượng đế công bằng? Xếp Cố Ly, Cung Minh, Cố Nguyên vào chung một đội, thì có thể khiến mọi người đều phải ngậm miệng (sau đó ném cà chua vào họ).
“Hai người làm gì vậy?” Nam Tương lấy một chiếc ly trong tủ, khom người trước bình đun nước sôi rót một ly, ngồi trên ghế sofa, nhìn Đường Uyển Như đang tóc tai bù xù, mặt mũi đỏ ửng, rồi lại nhìn Cố Hoài vẻ mặt háo hức, rồi hỏi.
“Em đang nghiên cứu, hai bức tranh này, bức nào đẹp hơn.” Cố Hoài nói đến đây, chợt nhớ điều gì đó, quay đầu sang nhìn Nam Tương, trong mắt phản chiếu ánh đèn treo trên trần nhà, lộng lẫy vô cùng, “Ơ, em quên mất chị là dân chuyên ngành mỹ thuật, chị chọn giúp em nhé.”
“Chọn làm gì?” Nam Tương đứng lên, bước đến phía Cố Hoài, ánh mắt rơi lên hai tờ giấy in kia, trên cơ thể Cố Hoài đứng bên cạnh đang tỏa ra hương vị khỏe khoắn của chàng trai trẻ, không phải mùi nước hoa kiểu phụ nữ, mà là thứ mùi nguyên thủy nhất trên da thịt.
“Ở hành lang số 3 toà cao ốc Ngoại Than đang triển lãm những bức họa của họa sĩ này, trong đó có một vài bức là bán công khai, hai bức này nằm trong số đó mà em thích, có điều chưa quyết định mua bức nào.” Giọng của Cố Hoài nghe như thứ kim loại lạnh lùng, nhưng lại tỏa ra vẻ nhiệt thành mà bình tĩnh.
“Tác giả là Hoàng Thừa Viễn nhỉ? Khi bọn chị còn đi học đã xem triển lãm tranh sơn dầu của ông ấy rồi. Hai năm gần đây lại bắt đầu sốt lên.” Nam Tương vừa uống nước vừa nhìn hai bức tranh nói: “Theo quan điểm của mọi người, thì bức bên trái là tiêu biểu nhất, vì phần lớn tranh của Hoàng Thừa Viễn đều vẽ tĩnh vật bên bờ nước như vậy. Nhưng những bức vẽ kiểu này rất nhiều, không hiếm, khả năng tăng giá cũng nhỏ. Ngược lại, bức bên phải, thoạt nhìn thì không giống phong cách của ông ấy lắm, tranh của ông ấy ít khi thấy nhân vật nghịch hướng ánh sáng như vậy, nhưng chính vì thế, khả năng tăng giá lại nhiều hơn.”
“Cool!” Cố Hoài hấp háy đôi chân mày rậm, huýt một tiếng sáo về phía Nam Tương, ngược lại Nam Tương lại tỏ vẻ ngạc nhiên, thường ngày như một thần chết trẻ tuổi sẵn sàng đem linh hồn người ta đi bất cứ lúc nào, thế mà lúc này lại mang cảm giác mỉa mai ngoan cố của một thiếu niên. Nụ cười của cậu ta như đã từng quen biết, chỉ là chưa thể nhớ là đã gặp ở đâu.
“Vậy chị có thể đi cùng em đến triển lãm không? Đúng lúc em chỉ có một mình, chưa có bạn đi cùng. Lát nữa em mới đi.” Cố Hoài thọc tay vào túi áo, đứng với tư thế vừa thoải mái lại ưa nhìn.
“Số 3 tòa cao ốc Ngoại Than? Chị không đi đâu. Giờ chị không tìm được chiếc váy ngắn nào để có thể bước vào tòa nhà đó một cách thuận lời mà không bị bảo vệ chặn lại. Số 3 đường Thất Phố thì có thể.” Nam Tương đổ uỵch xuống sofa, đi lại cả ngày khiến nó cũng mệt mỏi lắm rồi, nó cuộn tròn trên ghế sofa, xõa tung búi tóc buộc sau gáy, mái tóc dài dày đen mượt, giống như đang xõa xuống cuộn xoắn bồng bềnh tựa rong tảo. Làn da trắng nõn như tuyết đầu mùa được mái tóc đen tôn thêm, lộ ra sự đối sánh đen trắng rõ ràng.
“Tủ quần áo của Cố Ly đang mở kìa, chị chỉ cần tùy chọn lấy một cái váy ngắn đã cắt nhãn hiệu là được, chị ấy chưa kịp mặc hết số quần áo mới mua về thì mùa hè cũng qua rồi. Tin em đi.” Cố Hoài bước tới trước sofa, khom lưng xuống, gương mặt anh tuấn kia dưới luồng sáng ngược chỉ còn lại một vài đường nét cao cao thấp thấp. “Giúp em đi.”
“Không vấn đề!” Đường Uyển Như bật dậy khỏi ghế sofa.
Cố Hoài hít một hơi lạnh, còn chưa kịp nói gì, Đường Uyển Như đã như cơn gió xoáy, cuốn vào phòng quần áo của Cố Ly. Khuôn mặt nhỏ nhắn kia của Cố Hoài tái xanh tái mét, đôi mắt dài hẹp mê người long lanh lộng lẫy trước đó, lúc này đang trừng lên tròn ve, ướt rườn rượt, giống như con nai đang sợ hãi, cậu ta chỉ vào Nam Tương nói: “Nếu chị để một mình Đường Uyển Như đưa em đi, em sẽ lập tức dùng cà vạt treo cổ lên chiếc đèn chùm trong phòng này đấy.”
Nam Tương thở một hơi dài, rồi ngồi nhón lên ghế sofa, vừa búi mái tóc rối bù lại, vừa nói: “Chị đi cũng được, nhưng chị không muốn trang điểm, mệt lắm, cậu đừng chê chị làm mất mặt đấy.”
“Chị không trang điểm đã đẹp lắm rồi.” Cố Hoài đứng thẳng người, ánh nắng trong khoảnh khắc soi sáng vóc dáng cậu ta, nụ cười của cậu ta giống như áng mây quyến rũ.
Cố Hoài vừa ngồi trong phòng khách đọc tạp chí, vừa nghe đủ thứ âm thanh leng keng phát ra từ nhà tắm, nếu chỉ dựa theo âm thanh mà phán đoán, thì hoặc là đang trang điểm, hoặc là đang nhảy sạp với bảy tám quý bà trong đó. Nhưng trên thực tế, Cố Hoài biết, đó chỉ là Đường Uyển Như đang trang điểm. Có lần Cố Hoài đẩy cửa phòng vệ sinh ra, liền thấy Đường Uyển Như đang ở tư thế giống như tam giác chổng ngược hoảng sợ đứng sững trên máy giặt, Cố Hoài giật bắn cả người, còn cho rằng Đường Uyển Như nhìn thấy gián nên sợ quá lập tức nhảy lên máy giặt, nhưng kết quả chỉ là…
“À, chị đang đánh phấn nền.”
“Phải trèo lên máy giặt