Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

n giường như vậy! Nào, nghe tôi, đặt trong phòng vệ sinh.”
... Cô Cố, đây không phải là máy rửa bát, mà là máy điều hòa độ ẩm không khí.
“Máy điều hòa độ ẩm không khí? Máy điều hòa độ ẩm không khí cái gì? Trên thế giới này hoàn toàn chẳng có thứ này, các anh không được đặt tên đồ vật tùy ý như vậy, anh cho rằng anh là ai, Edison à? Tôi nói cho anh biết, máy điều hòa trên thế giới này đều có tính năng điều hòa độ ẩm tự động cả đấy.”
...
Cho nên, những người còn lại, chỉ có hai việc có thể làm: một, ngồi trên ghế sofa uống trà; hai, vừa uống trà, vừa xem Cố Ly độc diễn tướng thanh.
Biệt đội phi hổ được huấn luyện tốc độ cao này bay ngang chạy dọc trong căn chung cư bé tẹo, chưa đến một tiếng đồng hồ, cả căn nhà trông đã sáng sủa hơn chút.
Một giờ nữa lại trôi qua, mọi thứ đều được sắp xếp xong, chỉ còn lại một thùng giấy cuối cùng có thể tích to khủng khiếp, nhưng nét mặt của các thành viên trong biệt đội phi hổ rõ ràng có chút do dự, vì trên thùng này viết sáu chữ to: “Thời khắc đẹp nhất trong đời”.
Biệt đội phi hổ không dám động vào, vì trước đó họ đã liên tục bị mấy thùng như “Năm tháng thanh xuân”, “Đau thương chảy ngược thành sông”, “Đây là tất cả tình yêu của anh trao em”, “nữ nhân hoa”... làm cho hoảng hốt.
“Các anh cứ đặt ở đó đi. Thùng này tôi tự thu xếp được rồi.” Đường Uyển Như nói với những người đang mặc áo choàng khử trùng.
Những người của đội vệ sinh chuyên nghiệp ấy trong chốc lát đã đi hết. Căn phòng chợt trống vắng, không gian dường như trở nên rộng hơn, thậm chí ngay cả nhiệt độ trong phòng cũng theo đó mà giảm xuống. Tôi tiện tay lôi một chiếc chăn lông đang vắt trên lưng tựa của ghế sofa quấn lên người. Sùng Quang nhìn tôi, mặt không hề biến sắc bước thẳng qua phía tôi, rồi nhẹ nhàng đưa cánh tay khoác lên vai tôi, sau đó kéo tôi tựa lên lồng ngực rắn chắc của anh.
“Nói xem, trong thùng này rốt cuộc là gì?” Cố Ly vừa gỡ bao tay và mũ an toàn xuống, vừa hỏi Đường Uyển Như, “Là thi thể hay là ma túy?” Nó vẫn khoác chiếc áo choàng khử khuẩn ấy, nhưng vì lúc này nó vừa bỏ mũ xuống, đầu tóc rối tung, nét mặt trắng bệch, trông như một phụ nữ mang thai sắp sinh đến nơi.
“Ma túy? Cậu cho tớ là Nam Tương sao.” Đường Uyển Như oang oang trả lời, nó nói thoải mái tự nhiên, không chút giữ kẽ, nhưng những người khác có mặt ở đó khi nghe thấy đều sởn gai ốc.
“Ơ đúng rồi, sao Nam Tương không đến nhỉ? Lại tăng ca rồi à?” Cố Ly nhớ lại, hất hất cằm với tôi.
“Chắc là vậy.” Da đầu săn lại, tôi nhìn nét mặt của Vệ Hải, anh ấy cố tình im lặng, trông không có vẻ gì sẽ nói cho Cố Ly biết. Rõ ràng người trong cuộc còn không muốn nhắc đến, thì tôi càng chẳng có lý do gì để đứng ra bố cáo thiên hạ, cho nên, “cậu cũng biết đấy, trợ lý vừa vào “M.E”, bận có khác gì nữ công nhân phường dệt Đông Quản đâu.”
Cố Ly gật gật đầu, có vẻ nó hoàn toàn không muốn truy cứu đến cùng. Rõ ràng nó đã bị cái thùng “thời khắc đẹp nhất trong đời” kia cuốn hút. Nó nghiêng nghiêng cằm, hai con mắt phát ra hào quang của chuột Jerry: “Đường Uyển Như, tớ nhớ trong phim có một đoạn lời thoại là ‘cậu biết các cậu nhất định sẽ lên giường, nhưng cậu không biết khi nào sẽ lên giường. Đây là thời khắc đẹp nhất trong đời’, nói xem, đồ trong thùng này, rốt cuộc là gì vậy? Nếu nó có liên quan đến đêm đầu tiên của cậu, thì chớ mở ra cho chúng tớ xem, nếu không tớ sẽ trực tiếp nộp chúng cho cục cảnh sát làm chứng cứ phạm tội.”
Đường Uyển Như nguýt Cố Ly một cái, rồi dùng giọng điệu của hồ ly tinh Tô Đát Kỷ kia trả lời: “Bên trong, có cậu...”
Cố Ly lén liếc sang phía tôi, rồi kéo nửa tấm chăn đắp lên người. Nó lặng lẽ ngậm miệng lại.
Ánh mắt của Đường Uyển Như xê dịch trên mặt tôi: “Lâm Tiêu, bên trong, cũng có cậu...”
Tôi rõ ràng cảm thấy cánh tay của Sùng Quang đang ôm tôi chợt run lên.
... Tôi không ngờ rằng, cái thùng ấy chẳng biến thành khối nguyên tử nổ tan lý trí của chúng tôi, mà ngược lại, nó đã trở thành thuốc kích thích để tôi và Cố Ly hòa giải với nhau – nói là hòa giải, nhưng thực ra cũng hơi quá, vì chúng tôi chưa đến mức trở mặt thành thù, binh đao giáp chiến. Nên nói thế này thì đúng hơn, nó đã trở thành chất xúc tác để tôi và Cố Ly trở nên thân thiết trở lại. Sau này, rất lâu rất lâu về sau, thậm chí đến cuối câu chuyện này của nhóm, mỗi lần tôi nhớ lại buổi chiều hôm đó, khi Đường Uyển Như mở cái thùng đó ra, tôi luôn cảm giác thấy một thứ mùi vị, thứ mùi vị này giống như có sinh mạng. Nó không đậm đặc, rất mỏng manh, yếu ớt đến mức khiến người ta thương cảm. Nó như một loài không thể thích ứng với môi trường khắc nghiệt, đôi mắt trừng lên kinh hoàng và hoảng loạn, mang theo oán hận và bối rối mà ngoan cường sinh tồn trên thế giới này.
Nó thuộc về chúng tôi, quá khứ.
Nó đánh thức sự tín nhiệm và sự yêu mến, sự ỷ lại và sự dung túng vốn có trong tôi đối với Cố Ly, hồi ức đã chinh phục tôi, quá khứ đã tóm chặt tôi. Kể từ lúc đó, tôi cũng chẳng còn hoài nghi và hờn ghét Cố Ly nữa. Nhưng tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày như vậy, khi cả thế giới đều lạnh lùng quay lưng lại vớ


XtGem Forum catalog