Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
i hộp bánh khô Oreo và ba bịch Mylikes cùng một lọ thuốc mắt dùng cho kính áp tròng. Tôi nghĩ đối với một số fan cuồng tiểu thuyết viễn tưởng nào đó mà nói, những món đồ như vậy khi kết hợp cùng những thứ chứa trong “lời nguyện cầu của thiếu nữ” kia, cũng đủ tạo thành một bộ “Tuyển tập Những câu chuyện án mạng bí ẩn” đáng kinh ngạc.
Tôi và Vệ Hải bối rối mà trầm lặng tiếp tục rạch hết thùng này đến thùng khác, cảm xúc thực tình chẳng khác mấy so với những quân nhân chống khủng bố xem cái chết nhẹ tựa lông hồng trong phim The Hurt Locker. Nhất là khi mở chiếc thùng có ghi “sự chờ đợi trầm lặng”, nhìn thấy bên trong có mười mấy quả xương rồng gai mập mạp khỏe khoắn đang “trầm lặng chờ đợi” tôi và Vệ Hải.
Còn Đường Uyển Như và Sùng Quang thì ở trong nhà bếp vui vẻ thoải mái tán chuyện. Hôm nay tôi mới phát hiện, thì ra Sùng Quang không phải là phế phẩm cao cấp dài lưng tốn vải như trong tưởng tượng của tôi, anh biết cách dùng những miếng rửa chén khác nhau để rửa những chiếc đĩa không cùng chất liệu, đĩa sứ và đĩa thủy tinh được phân loại xếp chồng phơi khô, cũng biết cách đem những chiếc bát chồng lên nhau rồi lật úp trở lại, đợi sau khi nước chảy ráo sạch, đặt vào trong tủ chén. Anh thậm chí đã xử lý thành công những vết bẩn màu đen bám đầy trên mặt kiềng bếp gas, còn kiểm tra sự thông suốt của đường ống thoát nước, đồng thời anh còn biết cách cho thuốc khử khuẩn để tẩy rửa miệng tiếp nước của máy lọc nước – tôi thi thoảng quay đầu qua nhìn trộm chiếc áo ba lỗ màu trắng bó sát ấy, mồ hôi nhễ nhại, từng múi cơ trên cơ thể anh săn chắc hơn trước, mùi vị của anh mãnh liệt hơn trước. Tôi cảm nhận rõ rệt nhịp tim mạnh mẽ và hơi thở gấp gáp của mình, khiến tôi mấy phen ảo giác mình đang xem một bộ phim người lớn chủ đề là công nhân cống rãnh của Nhật Bản.
Khi mọi người đều đang bận rộn, Đường Uyển Như e thẹn dựa sát vào Sùng Quang, nhìn chăm chú, nghiêm túc lắng nghe, thi thoảng gật đầu, đôi lúc phụ theo: “À vậy sao?”, “Thật vậy à, em cũng vậy!”, “Thế anh thuộc chòm sao nào?”, “Nhóm máu nào?”, “Thế hồi nhỏ bố có đánh anh không?” – nếu đầu nó to thêm một chút, người gầy đi một chút, mái tóc ngắn đi một chút, tôi thật sự cho rằng mình đang xem chương trình “Lỗ Dự có hẹn”, vì những từ này thật quá quen thuộc.
Sùng Quang giống như một khách quý chuyên nghiệp và cung kính, có nhu cầu gì đều đáp ứng, có vấn đề gì đều giải đáp, cực kỳ phối hợp, mặt mày phấn chấn thân thiết cảm động giống như một ca sĩ đang giao lưu với khán giả. Nhưng tất cả những điều này đều kết thúc trong câu hỏi bất ngờ của Đường Uyển Như: “Vậy sao anh phải giả vờ chết sau đó còn thay đổi diện mạo? Hồi đó bọn em đều sắp bị hù chết rồi đấy.”
Và lần này, anh không trả lời.
Sùng Quang mỉm cười điềm đạm, làn nước ấm chảy ra từ vòi hoa sen đang dịu dàng vuốt ve các ngón tay có những đốt xương rõ ràng của anh, giống như một tấm vải trong suốt đang quấn chặt lấy tay. Anh cẩn trọng mà dịu dàng rửa sạch chiếc tô trong tay, giống như đang vuốt ve khuôn mặt của con vật cưng. Trong phòng, chẳng ai lời nào, ngay cả tiếng vi vu của gió cũng muốn tháo chạy ra ngoài cửa sổ, chỉ còn lại tiếng nước chảy không ngừng, nó róc rách lấp đầy thời gian, lấp đầy những khe hở bối rối, lấp đầy khoảng cách giữa người với người.
Giống như gió giăng kín bầu trời.
Giống như mưa khỏa lấp vực sâu.
Giống như bí mật sinh sôi vô tận len khắp mọi hốc cây trong rừng thẳm.
Bạn thấy đấy, sự lừa dối trên thế giới này, thực ra chia làm hai loại.
Sự tĩnh lặng khiến người ta lo lắng bất an này, đã bị một hồi chuông cửa còn khiến người ta lo lắng bất an hơn phá tan. Từ kiểu bấm chuông cửa reo liên tục không ngừng ấy có thể đoán được, chắc chắn là Cố Ly. Cái cảm giác gấp gáp và sốt ruột với khí thể ngất trời khi ấn chuông gọi cửa nhà người quen của nó, ngay cả Hứa Tiên năm đó ra sức đập cửa trước Lôi Phong tháp, gọi lớn “hòa thượng đáng chết mau thả vợ ta ra” e rằng cũng không sánh bằng. Nhưng nếu nó đến một nhà người khách không quen biết, thì tiếng chuông gọi cửa lại trở nên lẳng lơ muôn màu, hơn nữa còn cách một khoảng thời gian bằng nhau mới ấn lại một lần, giống như trong miệng đang lâm râm bảng mã thời gian vậy.
Tôi chưa hề nói cho nó biết hôm nay Đường Uyển Như chuyển nhà.
Tôi quay sang nhìn Đường Uyển Như, hiển nhiên, nét mặt của nó nói cho tôi biết là nó đã mời Cố Ly. Nó vẫn đang quấn chiếc khăn trắng trên đầu, hùng hùng hổ hổ lao ra mở cửa, cánh cửa sắt chống trộm vừa mở ra, đã phải hứng ngay dịch độc đang phun rào rào vào mặt: “Đường Uyển Như, nhà cậu thuê ở khu gì vậy? Trên vách thang máy dán quảng cáo băng vệ sinh thì vứt rồi, tớ vừa thấy trong bụi cây xanh dưới đất, hai con mèo đang nằm phơi nắng, thiên địa lương tâm, bọn chúng chẳng sợ tớ chút nào, thậm chí tớ còn cảm thấy chúng chớp chớp mắt định chào hỏi tớ. Có điều không chỉ có điểm này, chúng còn khá hơn nhiều so với đám sinh viên thực tập kia ở công ty tớ. Cái đám nữ sinh đại học đến cả giày cao gót cũng chẳng biết mang ấy, lần nào trông thấy tớ cũng như là trên đỉnh đầu đang bị trời đất