pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

vây đánh vậy, sắc mặt trắng bệch rồi the thé tản đi theo các lối khác của tòa nhà. Tớ nghĩ tòa nhà có bốc cháy thì tụi nó cũng không chạy nhanh đến thế, còn nữa cái cửa chống trộm nhà cậu ấy, cậu phải đổi đi, khe hở giữa các thanh thép nằm ngang trên cửa rộng như thế, cùng lắm chỉ có thể chống được thứ trộm đầu to bụng bự như cậu mà thôi, còn với loại mặt nhỏ eo thon như chúng tớ đây, muốn chui lọt cánh cửa này dễ như bỡn...”
Suốt cả một tràng như vậy, nó nói liến thoắng, chẳng khác nào phát thanh viên của bản tin thời sự đang nhìn vào máy nhắc lời mà đọc thuộc lòng, tôi thật sự nghi ngờ việc nó đã diễn tập sẵn ở nhà trước khi đến đây. Khi nói xong một lô một lốc này, thời gian cũng trôi qua mấy phút, màng nhĩ tôi cứ nhức ong ong lên, Sùng Quang và Vệ Hải ngồi tựa lưng vào ghế sofa lặng thinh không nói, trông có vẻ yếu ớt, Đường Uyển Như đang há hốc miệng, chiếc khăn trắng vấn trên đầu cuối cùng đã rơi xuống...
Còn Cố Ly ư, đang nói giữa chừng, nó đã thuần thục cầm chiếc túi xách hiệu LOEWE trông còn to hơn cả vali du lịch của nó bỏ vào trong tủ kính khóa lại, trước khi đóng khóa, nó lôi từ trong túi ra một vật trông giống chiếc áo choàng sát trùng màu xanh của đám bác sĩ phẫu thuật thường mặc quấn lấy bộ váy liền thân lông cừu màu lạc đà trên người, sau đó lại móc ra một chiếc mũ an toàn màu vàng của công nhân xây dựng chụp lên đầu, rồi tao nhã đeo một đôi găng cao su màu vàng – kính râm thì khỏi phải nói, nó đã đeo từ khi bước vào cửa.
“Cố Ly, Đường Uyển Như chỉ gọi cậu đến chuyển nhà, không phải gọi cậu đến phanh thây.” Tôi nhìn trang phục của nó, mà thấy ngực đau nhoi nhói.
Cố Ly quay đầu lại, nhìn tôi rồi nói ra vẻ nghiêm túc: “Lời của Đường Uyển Như cậu cũng tin?” Chiếc kính râm cực lớn của nó kết hợp với chiếc mũ an toàn màu vàng trên đầu, khiến nó trông giống một ngôi sao trên mạng trình diễn một tiếc mục văn nghệ cho những người công nhân đang làm việc trên công trường không thể về nhà đón giao thừa. “Lần trước nó bảo chúng ta đến hái dâu tây, uống rượu đỏ, tận hưởng buổi chiều cuối tuần vui vẻ trong trang viên kiểu Pháp của thông gia nhà nó. Kết quả thì sao? Chẳng phải là dùng một chiếc máy kéo lôi chúng ta đến nông trường ở bên Thanh Phố ấy rồi phát cho mỗi người chúng ta một cái liềm đi làm cỏ à!”
Tôi nhìn cái cách ăn mặc mà đến cả Lady Gaga cũng sẽ bực tức bỏ đi của nó, thở dài một hơi. Nhưng ngay sau đó, ý thức được một vấn đề còn nghiêm trọng hơn, tôi thừa nhận mình đã bị khí thế tựa gió cuốn mây tan khi Cố Ly vừa mới vào cửa trấn áp, trong khoảng thời gian ngắn đã bị đánh tan hồn phách, mất hết tư duy logic: tôi hoàn toàn không ý thức được, lúc này, người mẫu Lục Thiêu mới nổi toàn Trung Quốc đang đứng rửa chén trong nhà của Đường Uyển Như, có gì đó không hợp lý lắm.
Hơi thở của tôi đột nhiên dồn dập.
Nhưng Cố Ly lại vô cùng điềm tĩnh tự nhiên, ánh mắt nó quét qua quét lại trên gương mặt mấy chúng tôi, trông chẳng có sự khác biệt nào so với cái khuôn mặt compa xảo trá thường ngày của nó. Nó lục tìm trong tủ của Đường Uyển Như ra một hộp trà xanh, bật nắp ra ngửi, rồi nhìn có vẻ miễn cưỡng gật gật đầu, xoay người qua cầm hộp trà đưa thẳng cho tôi: “Lâm Tiêu, pha một bình trà đi.”
Tôi chẳng bao giờ biết được trong hồ lô của nó bán thuốc gì. Nó giống như một con rắn thành tinh, chỉ cần niệm một câu “như ý như ý, theo tâm ý ta”, thì có thể thiên biến vạn hóa, thần quỷ khó đoán.
Tôi đang nghĩ xem có nên nhận hộp trà xanh trên tay nó hay không, thì nó đột nhiên như nhớ đến điều gì đó, quay người qua, nói với Lục Thiêu đang đứng trầm ngâm bên ghế sofa: “À đúng rồi, anh muốn uống cà phê chứ, Sùng Quang?”






Shakespeare nói: “Thời gian sẽ đâm nát sự tinh tế hoa mỹ của tuổi thanh xuân, sẽ khắc đường chân trời lên trán người đẹp; nó sẽ nuốt chửng những thứ cực kỳ quý giá hiếm có của thế giới, những thứ đẹp tự nhiên. Chẳng gì có thể thoát khỏi lưỡi hái quét ngang của nó.” Tôi nghĩ ông ta nói rất đúng, nhưng có một thứ, sẽ không bị lưỡi hái của nó thu hoạch, đó chính là tình bạn của chúng tôi. Sau mười năm, chúng tôi nhất định còn có thể chụp một tấm ảnh theo cùng một cách. Tôi không mảy may nghi ngờ.
Cố Ly có rất nhiều điểm lợi hại hơn tôi.
Điều này là chuyện đã rõ như ban ngày. Nó giàu hơn tôi, nó gầy hơn tôi, nó đẹp hơn tôi, nó thông minh hơn tôi, nó đanh đá hơn tôi, nó dũng cảm hơn tôi. Những ví dụ kiểu này có liệt kê đến sáng cũng chẳng hết.
Nhưng tôi cũng có những điểm lợi hại hơn nó. Chẳng hạn tôi cảm tính hơn nó, tôi để tóc dài hơn nó (nhưng đồng thời kiến thức cũng ngắn hơn nó), gia đình tôi viên mãn hơn nó. Trước đó, tôi còn có thể sẽ cảm thấy tính nó quá nóng nảy, mà nóng nảy thì có khác gì giấy không gói được lửa, cho nên tôi cảm thấy tôi trầm tính bình tĩnh hơn nó.
Nhưng rõ ràng, tôi đã nhầm.
Nó chẳng hề nhe răng nanh ra lao vào cổ họng chúng tôi, cũng chẳng cầm con dao trắng hếu tao nhã chặt chúng tôi ra làm tám khúc. Nó thậm chí hoàn toàn chẳng đề cập đến chuyện này nữa. Bạn nó