Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
được thấy ban mai tinh sương khi mặt trời mới mọc.
Chẳng hạn những công nhân vệ sinh môi trường mặc đồng phục màu xanh lam cầm chổi quét dọn, hằng sáng họ đều miệt mài quét sạch thành phố, gương mặt tê dại của họ được che đậy đằng sau những chiếc khẩu trang to đùng. Những đoạn đường tấc đất tấc vàng dưới sự quét đi dọn lại của họ, đã tỉnh giấc từ trong đêm đen xám xịt mệt mỏi, trở nên hối hả lạ thường đón chào ngày mới.
Chẳng hạn những người lớn tuổi bị thời đại chạy vùn vụt với tốc độ ánh sáng quẳng lại, mỗi sáng tinh sương họ bò dậy từ chiếc tổ của mình, tìm kiếm một khoảng cỏ xanh vô cùng hiếm hoi ở trong thành phố tựa rừng bê tông xếp san sát này, họ thân thiết ôm lấy những thân cây mà hít thở, trầm tư, bạn chỉ cần nhìn qua nét mặt với đôi mắt khép kín, khẽ chau mày, bạn nhất định sẽ thấy sợ hãi về tương lai. Những bóng cây trầm lặng không nói, là thứ duy nhất họ có thể ôm ấp trong thành phố này. Những ánh đèn sân khấu quay cuồng điên đảo không thuộc về họ, những ly rượu pha lê không thuộc về họ, di động Apple và phim IMAX không thuộc về họ, họ là đám bô lão bị thành phố này quẳng lại, khi đứng trước mặt những thân cây có tuổi đời còn xưa cũ hơn cả họ, họ đã biến thành một đám mồ côi.
Còn cả những tài xế taxi suốt đêm không ngủ. Họ mở trừng trừng đôi mắt mệt mỏi, lục lọi trên đường xem người khách có thể vung tay lên bất cứ lúc nào. Nhưng khoảng thời gian ấy đều là những người phải vội vã đi làm, đều là đám làm công ăn lương mắt nhắm mắt mở một tay xách cặp, một tay cầm ly đậu nành, hộc tốc lao về hướng trạm xe buýt hoặc ga tàu điện ngầm, giá taxi ngày càng tăng không chỉ khiến tiếng kêu than vang lên ngập đường, còn khiến những chiếc taxi bật sáng bảng đèn “xe trống” trên đường mỗi lúc một nhiều. Người có thể mặt không biến sắc, tim không nhảy giật khi nhìn những con số nhảy nhót trên đồng hồ tính cước taxi, chẳng ai phải vội vã đi làm trong khoảng thời gian sớm như vậy, địa chỉ và số điện thoại trên danh thiếp của họ tuy chẳng giống nhau, nhưng hầu như đều in hai từ như nhau: Tổng giám đốc hoặc Giám đốc. Nhưng cũng chưa hẳn họ sẽ đi taxi. Xe mà họ đi, hoặc là tự lái, hoặc có người khác lái hộ. Hoặc ở ngay đối diện công ty, chỉ cần bước qua đường là xong.
Trong cơn mơ màng, tôi đã kịp tẩy trang, gội đầu, đánh răng, rồi khoác mái tóc ướt rườn rượt đi vào phòng khách, đã thấy Cố Nguyên và Nam Tương mặt mày rạng rỡ, trang phục gọn gàng – giờ này phút này, họ là hai người tôi không muốn nhìn thấy nhất.
Tục ngữ nói thế nào nhỉ, “tuyết kịp lúc lã chã chào năm cũ, thù mới hận cũ cũng kéo về”. Đúng vậy, Cố Nguyên chính là hận cũ của tôi, anh ta đã hận tôi hơn nửa năm nửa, tôi cũng chẳng thua kém. Còn Nam Tương ư, là thù mới cách mấy giờ trước.
Nam Tương vừa trông thấy tôi liền vồn vã chào hỏi, trông bộ dạng hiền lành vô hại, vui buồn không vướng bận.
Còn Cố Nguyên, không ngoài dự đoán của tôi, vẫn giữ thái độ coi tôi như vô hình ấy, anh ta tiếp tục nhẩn nha thưởng thức cà phê đang bốc khói đưa hương trong ly, và trò chuyện rất ăn ý với Nam Tương, sự xuất hiện của tôi với anh ta chẳng khác nào chiếc túi bóng bay qua phía đường đối diện, anh ta chẳng hề chớp mắt lấy một cái.
Nếu đổi lại là trước đây, ít nhiều tôi còn vì sự áy náy từng có mà cảm thấy có chút day dứt, anh ta không thèm nhìn thì cũng mặc kệ vậy đi. Nhưng còn lúc này, cái cảm giác say mèm sau một đêm túy lúy giống như chiếc thẻ khắc lời chú trên vòng kim cô[1'> cài trên đầu tôi, hậu quả những cơn cuồng dại do rượu gây nên như tiếng khóc rưng rức, tiếng hi hi ha ha chẳng khác nào căn bệnh thần kinh đang lấp đầy lồng ngực, cho nên, cái thái độ kiểu “khinh người xâng xấc”, đã lập tức khiến sự tức giận trong tôi bốc lên, bầm gan tím ruột.
[1'> Lời chú mà Quan âm Bồ Tát đã chỉ cho Đường Tam Tạng dùng để khống chế Tôn Ngộ Không bằng chiếc vòng kim cô trên đầu, mỗi lần niệm chú này thì chiếc vòng siết lại, khiến đầu Tôn Ngộ Không đau đớn như muốn chết.
Trông như chiếc máy kéo nhả khói đen xình xịch xình xịch, tôi xông đến bên bàn ăn, cầm lấy bình cà phê trên tay Cố Nguyên, lấy một chiếc cốc đang úp ngược trên bàn ăn, rồi rót rào rào một cốc đầy, cơn say của tôi còn chưa tỉnh hẳn, nên đương nhiên đã làm vấy bẩn ra bàn. Sự khiêu khích của tôi lập tức khiến Cố Nguyên vốn yêu sạch sẽ đến cuồng dại “Này…” lên một tiếng, chẳng khác nào con mèo bị người ta giẫm vào đuôi, đôi chân mày anh ta lộ ra biểu hiện cực kỳ bực tức, nhưng anh ta đã cố nhẫn nhịn để không buông lời khó nghe với tôi. Đúng là thực tình có chút thất vọng, vì tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc huyết chiến, thế mà kết quả đối phương chỉ nhẹ nhàng lách qua, rồi ung dung quất roi dài mà ngạo nghễ bước đi, để lại tôi ngơ ngẩn trông theo.
Nam Tương thấy cảnh giương cung rút kiếm của hai chúng tôi, liền đứng ra giải vây, nó nhìn tôi, thở dài rồi nói: “Hôm qua các cậu có chuyện gì à? Sao phải uống đến mức như vậy?”
“Uống đến mức như vậy? Uống đến thế nào thì làm sao?” Nó cho rằng nó đang giải vây, nhưng xin lỗi đi, nó chỉ đang nhóm lên một đống lửa khác mà thôi.
“Tẩ