Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.
ng như thế, cô làm cách nào vậy?” Sùng Quang không nén được đã xen vào. Dưới ánh đèn, mái tóc óng ánh kia của Cố Ly như một súc tơ tằm.
“Anh nên biết rằng, tôi là một nhà khoa học, bất kể thông tin do tổ chức y học cao cấp hay là lang y giang hồ dân gian công bố, tôi đều sẽ thử, anh có biết gần đây các quý bà Thượng Hải bắt đầu lặng lẽ thịnh hành phong trào ngâm tóc vào trong một thùng đỉa không?” Dáng vẻ lem lém gian xảo của Cố Ly, giống như vừa cuỗm được một chai nước gội đầu từ trong siêu thị chạy ra vậy.
Gương mặt Sùng Quang tái mét: “…”
Cố Ly chậm rì rì thu hồi ánh mắt tựa chuột Jerry kia, rồi phun ra một câu: “Tôi nói cho anh biết, vô dụng.”
“Tóc quăn cũng chưa chắc của Cố Nguyên, ai chẳng có mấy cọng tóc quăn. Cậu nói thế làm người ta khó xử quá.”
Khi mọi người còn đang đắm chìm trong sự thinh lặng đáng sợ mà Cố Ly vừa tạo ra, lúc này, đột nhiên dưới đáy bàn trà, vang lên một giọng nói thẹn thùng chen vào, chỉ nghe thấy tiếng, chẳng thấy người đâu, “Tôi sợ chết đi được.”
“Nói vậy chứ, Cố Nguyên đâu?” Vệ Hải nãy giờ chẳng nói gì, chỉ nhìn chúng tôi cười ngây, uống rượu đến say xỉn, nhìn quanh một vòng, cuối cùng đã hiểu được nãy giờ anh ta vẫn cảm thấy thiếu thiếu ai đó, “Sao chẳng thấy anh ta đâu? Chắc phải tan ca rồi chứ?”
“Cố Nguyên á, anh ấy vừa ở cùng bọn tôi ở Ngoại Than, cả Nam Tương cũng ở đó. Giờ này mà còn chưa về, thì có thể có hai tình huống, hoặc là vẫn đang trụ vững giữa lũ, hoặc là đã vong mạng gục ngủ trên nắp bồn cầu rồi.”
“Cậu nói Nam Tương cũng ở đó?” Tôi đột nhiên bật dậy khỏi lòng Cố Ly, như tỉnh hẳn một nửa.
“Ừm, hơn nữa tớ nói cho cậu biết, bộ lễ phục nó mặc hôm nay đẹp lắm, trông như là đám mây ráng hồng từ trên trời rủ xuống quấn lên người nó vậy, nếu tớ nhìn không nhầm thì chính là chiếc váy thêu ren màu tuyết kiểu mới mùa thu đông của CHANEL năm nay, chiếc váy đó như một hòn tam muội chân hỏa, cả hiện trường đều bị nó đốt cháy. Hơn nữa, rãnh ngực của nó hôm nay rất sâu, nói đi, Cố Ly, có phải cậu dạy nó cách độn không? Tớ đã bảo cậu rồi, mắt của đám đàn ông ở đó chẳng chịu rời khỏi ngực nó đâu. Thật đấy, hiệu quả của bộ ngực nó hôm nay thật kinh hồn, tớ không biết bên trong có lót bra hay không, nhưng tớ cảm thấy nếu nằm ngửa xuống, thì nó chính là nóc nhà của thế giới.”
Tôi đã hoàn toàn tỉnh hẳn, cảm thấy thần kinh hưng phấn như vừa uống một chén giấm cũ, tâm hồn trong trẻo, tôi cảm thấy mùi chua khó ngửi trong miệng mình: “Nam Tương sao lại đến những chỗ ấy? Nó thích hợp sao?”
“Chị ấy rất thích hợp ấy chứ, em thật sự muốn quỳ xuống mà hành lễ, sau đó đội vương miện vàng lên đầu chị ấy. Chị ấy lúc thì chen vào trong một tụm quý bà để tán gẫu làm thế nào bảo dưỡng túi bạch kim bản giới hạn số lượng, lúc lại bay vào trong một đám đàn ông trò chuyện cùng họ về đợt bán đấu giá mới nhất của nhà Sotheby’s, giá trị nhất hoàn toàn không phải là bức tranh sơn dầu có mức giá niêm yết cao nhất, em cảm thấy chị ấy từ lịch sử phục hưng văn nghệ châu Âu đến triển lãm nghệ thuật đương đại Pompidou, từ nữ opera giọng cao Maria Callas của Hy Lạp đến Mộ Dung Hiểu hát Tình yêu mua bán, thật không gì không biết, em quá khâm phục, chị ấy thậm chí mặt không biến sắc khi nói ra chiếc khuy áo trên cổ tay áo của một ông trung niên bụng bự lặc lè trong số đó là làm bằng chất liệu tráng men thuần thủ công. Dưới ánh đèn mờ ảo ở đó, cho dù chị có đặt một viên kim cương và một viên bi ve trước mặt em, em cũng chưa chắc phân biệt được! Hơn nữa, khả năng tiếng Anh của chị ấy không biết từ bao giờ lại trở nên lưu loát đến thế? Sắp gần bằng tiếng Trung của em rồi!” Neil cởi trần, nằm lên bắp đùi của Cố Ly huyên thuyên một hồi, may mà Cố Nguyên không có mặt, nếu không cậu ấy chắc sẽ bị Cố Nguyên nhét vào trong lồng máy giặt, “Em cảm thấy nguyên nhân chị ấy được gọi đi, giống như em, đều là để sắm vai một bình hoa cao cấp, giờ em đã ý thức được, chỉ có em là bình hoa, còn chị ấy là một chiếc máy tính mà bên ngoài được trang trí thành một bình hoa. Cho dù em có ra tay giở trò, thì vẫn chịu thua trong tay chị ấy.”
“Trò của cậu là gì?” Cố Ly có chút nghi hoặc.
“Thì cởi thêm hai chiếc cúc áo nữa!” Neil đáp với vẻ đương nhiên, nét mặt như đang trách Cố Ly “thế mà chị cũng không hiểu”.
Tôi lảo đảo đứng lên, đi vào phòng vệ sinh.
Ngoài cửa tiếp tục vang lên tiếng cười nói huyên náo, giọng nói êm ái pha lẫn tiếng Anh của Neil, âm điệu cuốn hút mê người trầm thấp của Sùng Quang, cái cổ họng the thé giọng chuột như chiếc máy bắn chất độc kia của Cố Ly, còn cả tiếng cười vui vẻ vừa giống tiếng sư tử vừa giống ngựa của Đường Uyển Như.
Tôi vặn vòi nước, mặc cho dòng nước chảy rào rào tuôn xuống, tôi vịn tay lên mép bồn rửa, đứng trước gương soi, trong gương là hình ảnh cô gái đầu bù tóc rối mặt ửng đỏ, trong ánh mắt như rắc đầy đinh tán.
Tôi đang oán giận gì vậy? Thực ra tôi lờ mờ cảm nhận được, nhưng tôi không muốn thừa nhận. Tôi như bị thứ huyết thanh màu đen trong tim mình làm cho khiếp sợ.
“Cậu đang oán giận gì vậy?” Không biết từ khi nào, Cố Ly đã đứng phía sau tô