Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
i. Nó đưa tay ra, vặn vòi nước lại, sau đó nhặt chiếc khăn đặt trên mặt bàn đá lên, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi.
“Tớ không biết nữa, tớ chỉ có một thứ… cảm giác ‘đột nhiên không hiểu được Nam Tương’”, tôi tìm thấy đôi mắt của Cố Ly trong gương, nét dịu dàng trong mắt nó là thứ cực kỳ hiếm thấy, cổ họng tôi đột nhiên thắt lại, giống như bị người ta bóp nghẹt, giọng nói của tôi nghe như một con vịt đang uống nước nóng, cực kỳ nực cười, “Cố Ly, cậu biết không, tớ đối với cậu, cũng có thứ cảm giác này. Cảm giác tớ đột nhiên không hiểu được cậu nữa. Đường Uyển Như cũng vậy, tớ cũng không hiểu được.”
Cố Ly xả đầy nước vào chiếc bồn mát–xa cực lớn ấy, rồi đổ sữa tắm vào đánh cho đầy bọt phủ kín cả, cả phòng vệ sinh được ánh đèn vàng soi rọi, đồng thời hơi nước nóng bốc lên nghi ngút bao bọc lấy cơ thể chúng tôi, dường như cơ thể tôi đột nhiên thả lỏng.
Tôi và Cố Ly trượt vào trong bồn tắm, mũi chân chạm mũi chân, đầu gối chạm đầu gối, nó thuận tay với lấy một hộp sữa tẩy trang trên mặt bồn tắm đưa cho tôi, tôi bật nắp hộp ra lấy ra một ít, để vào lòng bàn tay, tôi vừa xoa mặt, vừa tán gẫu với nó, dòng nước đen đen chảy vào bồn tắm từ kẽ chân tôi, Cố Ly lại hoàn toàn không lấy làm khó chịu.
Tôi nói trong tiếng nức nở: “Cố Ly, tớ rất hâm mộ cậu.”
Cố Ly nói: “Cha tớ đã chết, tớ lại không nhận mẹ, cậu có gì phải hâm mộ?”
Tôi cầm lấy vòi hoa sen, xối thẳng vào đám bọt còn sót lại trên mặt mình, tôi đã uống say, vừa xối nước vừa nói chuyện, cho nên rất nhiều bọt đã chảy vào miệng, mùi vị rất chát, rất đắng. Tôi nói: “Cố Ly, cậu rất đẹp, gia đình cũng khá, những thứ cậu hiểu lại nhiều, chẳng ai gạt được cậu, lừa dối được cậu.”
Cố Ly chẳng nói gì, một lúc lâu sau, nó mới nhẹ nhàng hỏi tôi: “Lâm Tiêu, cậu đang ghen tị với Nam Tương à?”
Tôi úp mặt vào lòng bàn tay, qua một hồi rất lâu, tôi đáp bằng giọng nói mà gần như ngay cả tôi cũng chẳng nghe thấy: “Ừ, đúng thế.”
Trên đỉnh đầu tôi, bàn tay của Cố Ly vừa bé nhỏ vừa mềm mại.
“Nhưng cậu biết không, Lâm Tiêu, tớ và Nam Tương, vẫn luôn rất hâm mộ cậu.”
Sau khi tôi và Cố Ly ngâm trong bồn tắm cả tiếng đồng hồ, dường như người bên ngoài đã không kìm nén thêm nổi nữa, đặc biệt là Neil, ra sức húc cửa, nói muốn vào tham gia cùng chúng tôi. Cố Ly từ chối hắn với lời lẽ nghiêm túc: “Trước tiên em hãy đi sửa giới tính trên hộ chiếu đi đã!”
Tôi và Cố Ly khoác áo lông bước ra, làn da mệt mỏi của tôi, lại thêm hơi men làm cho toàn thân ửng hồng, rồi kết hợp với mái tóc ướt rườn rượt, trông tôi lúc này chẳng khác gì một con rạm to trong nồi lẩu vừa mới bung ra. Nhưng Cố Ly lại vẫn sáng sủa gọn gàng, thậm chí mái tóc hạt dẻ bóng đen đến phát sáng của nó, cũng vẫn còn nếp. Chất gel gắn mi và phấn bóng mắt của nó thật sự ngăn nước quá tốt, tôi cảm thấy cho dù là sóng thần năm 2012 có ập đến, nó cũng có thể vùng vẫy trong cơn sóng lớn đục ngàu với đủ vẻ đẹp trang điểm này.
Cố Ly liếc nhìn mấy chai rượu rỗng không mới tăng thêm trên bàn: “Mọi người sao vẫn còn uống? Nếu còn uống nữa thì mấy món đồ giảm giá ở siêu thị mua về sắp bị mấy người uống sạch rồi. Số rượu còn lại đều rất đắt, liệu mấy người có đủ tiền không? Tuy tôi không chấp nhận quẹt thẻ, nhưng chuyển khoản alipay cho tôi thì có thể được.”
Sùng Quang: “…”
“Vệ Hải nói ngày mai đi rồi, anh ấy muốn rời Thượng Hải.” Mắt Đường Uyển Như khóc đến sưng đỏ hai quả đào, “Các cậu nói xem, Nam Tương phải làm thế nào?”
Tôi nhìn về phía Vệ Hải đang trầm lặng không nói, dáng vẻ nhìn thật đáng thương. Anh ấy như con chó săn lưng đen thất bại, cúi đầu cụp đuôi. Xem ra anh ấy chưa hề nói cho người khác biết chuyện anh ấy và Nam Tương đã chia tay.
Những cảm xúc tiêu cực của tôi đối với Nam Tương vừa mới dịu xuống, giờ lại như thủy triều cuộn trào ập vào bờ Thượng Hải. Vô số xương trắng, xác chết, rác rưởi, toàn bộ đều mắc cạn trở lại trên bờ biển, phơi mình trần trụi dưới ánh trăng.
“Nam Tương à? Nó và Vệ Hải đã chia tay rồi, nên chẳng phải làm sao cả.” Cố Ly lạnh lùng bật nắp chai rượu đỏ, trong nhà tràn ngập một luồng hương trái cây.
Tôi và Vệ Hải, Đường Uyển Như cùng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, tuy nguyên nhân ngạc nhiên của bọn tôi khác nhau, nhưng lời thoát ra khỏi miệng lại trùng khớp đến bất ngờ: “Sao cậu biết?”
“Khi bước ra khỏi nhà hàng sau bữa tối, tớ đến trước quầy đổi hóa đơn, nên đến muộn một chút, kết quả là vừa ra đến cửa, lập tức nhìn thấy Nam Tương bước lên xe của Cố Hoài, lúc này hai người họ chắc đang ở cùng nhau rồi.” Cố Ly rót đầy một ly, rồi uống một hơi thật lớn.
“Lên xe cũng đâu có nghĩa là ở cùng nhau, tớ đã ngồi xe của Neil đấy thôi!” Đường Uyển Như phản đối, trong lòng vẫn nuôi hy vọng. Neil bên cạnh nghe thấy mà nổi cả da gà.
“Thế khi cậu ngồi trên xe của Neil có ôm cậu ấy hôn đắm hôn đuối ba mươi giây không?” Cố Ly trợn tròn mắt, khóe miệng nhếch lên vẻ khinh khỉnh, để lộ bộ răng nanh sắc lẹm.
Mọi người đều thinh lặng. Trong bầu không khí ấy, Đường Uyển Như không kìm nén được đã khẽ thút tha thút thít.
“Không sao, tôi sẽ thường xuyên về thăm