Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

y rửa xong rồi mà cậu còn đọc hiểu được nhiều thông tin như thế trên mặt tớ sao? Tớ đã uống đến mức thiếu đi một mắt hay là nhân trung đội lên trên trán sao?” Khí thế vừa mới thức dậy của tôi cộng với cơn đau đầu vì say rượu, rồi thêm sự sỉ nhục ở dịch quán Tư Nam hôm qua, khiến tôi trong một giây đã biến thành con chó Rural[2'> của Trung Quốc lên cơn dại điên cuồng, gọi tục là chó rách.
[2'> Loại chó có màu lông vàng, giống như chó cỏ phổ biến ở Việt Nam, nhiều nơi người dân gọi chúng là chó dách hay chó vàng.
“Cậu chỉ có một mắt đang đeo kính áp tròng.” Nam Tương nhìn tôi, điềm nhiên nói.
“…” Tôi quay người nén giận bước về phía nhà vệ sinh, nếu không phải vừa rồi tôi rửa mặt gội đầu, đồng thời đã gột đi quá nửa sức mạnh của hơi men, thì tôi nghĩ mình có thể tự khoét cả đôi mắt mất.
Tôi gỡ chiếc kính áp tròng ra rồi ném vào sọt rác, sau đó lấy chiếc kính trong tủ kính ra đeo lên, tôi nhìn mình trong gương, rất rõ ràng, trong khoảnh khắc tôi lại đem hai chữ “như vậy” trong câu “uống đến mức như vậy” của Nam Tương thay đổi đến mức đáng kinh ngạc hơn nhiều.
Tôi trở lại phòng khách tiếp tục uống cà phê, Nam Tương và Cố Nguyên đều không nói gì nữa, sau khi trải qua tình cảnh tự chuốc nhục vào người vừa rồi, ngọn lửa trong lòng cũng chẳng còn quá dữ dội nữa. trong mùi hương nồng nàn của cà phê, cơn đau đầu của tôi cũng dần dịu đi đôi chút.
Tôi nhìn Nam Tương ngồi phía đối diện, dưới ánh sáng ban mai dìu dịu, gương mặt duyên dáng của nó trông chẳng có bất cứ điểm khác biệt nào so với hồi đại học mấy năm trước. Còn tôi ư? Đầu rối mặt bẩn, mí mắt sưng húp, đeo một cặp kính gọng đen, trông tôi chẳng khác ông chủ nhiệm hướng dẫn thời đại học mấy năm trước là mấy.
Lúc này, một hồi âm thanh vang rền từ phía sau vọng lại, giống như chiếc máy ủi đang lái về phía tôi, không cần quay đầu tôi cũng biết là Đường Uyển Như đã dậy.
Nó ngật ngưỡng bước qua, trèo lên chiếc ghế bar bên bàn ăn, sau đó lại như con gà say không xương nằm xụi lơ trên mặt bàn, nó mặc bộ váy ngủ ngắn thêu ren tay bồng màu trắng, trông tròn trùng trục, trắng phơ phớ, nhìn như một chiếc bánh kem đầy bơ trắng từ trên ghế sau xe motor lật nhào xuống mặt đường vậy.
Con ngươi của nó như có một nửa treo lơ lửng trên hốc mắt, nửa còn lại như lặn sâu vào trong não, khiến nó trông rất ngầu, giống một người đang đăm chiêu suy nghĩ. Tất nhiên, lời nó nói cũng có thể khiến người ta buộc phải nghĩ ngợi, chẳng hạn như tôi, tôi chẳng thể ngay lập tức có thể hiểu được lời nó nói nghĩa là gì. Nó nói: “Khốn kiếp, đầu tớ đau như đang đội một cái áo ngực vậy.” Tôi nghĩ hồi lâu, mà chẳng hiểu gì hết.
Nam Tương lấy nước khoáng trên bàn, rót một ly đưa cho nó: “Cậu cũng uống à? Để chúc mừng gì sao?”
“Để chúc mừng tớ chuyển nhà.” Đường Uyển Như chợt ợ một tiếng, trong không khí đột nhiên thêm mùi chua của rượu vang. Cố Nguyên chau mày lại, mặt không hề biến sắc đưa cổ tay đặt lên mũi. Không cần hỏi cũng biết, trên cổ tay anh ta chắc chắn đã xịt 1ml nước hoa, mà tiền mua số nước hoa đó đủ để cho tôi ăn một bữa tối.
“Thì ra hôm qua các cậu họp cùng nhau, là vì cậu chuyển nhà.” Nam Tương gật gật đầu, sụp mắt xuống rồi uống một ngụm cà phê, “Thế sao cậu không gọi tớ đến giúp?”
Nét mặt Đường Uyển Như vụt trở nên bối rối, nó quay mặt qua, tìm kiếm sự cứu viện ở tôi. Nó đâu làm gì được Nam Tương, tâm tư của nó chỉ cạn khô như dòng nước cống ngầm kia, chỉ cần bật nắp ra là nước sôi sùng sục, thứ gì cũng có thể thấy hai năm rõ mười. Nó chẳng giấu được chuyện gì cả.
Còn Nam Tương ư, nó là Bermuda, là hẻm biển lớn, là bản 3D của phim Vertical Limit[3'>. Nó có thể giấu cả một con cá sấu to lớn trong đôi con ngươi sắc sảo kia. Khi Đường Uyển Như giao đấu với nó, cảm giác giống việc phái Lâm Đại Ngọc đi đánh Ngưu Ma Vương vậy.
[3'> Tên bản gốc là Giới hạn thẳng đứng, ở Việt Nam nó được biết đến với tên Bão Tuyết.
“Cậu phải rõ nhất tại sao mình không gọi cậu chứ.” Tôi ưỡn người ra vẻ trượng nghĩa lẫm liệt, “Vệ Hải cũng ở đó, nếu cậu cũng đi nữa, có tiện không?”
“Có gì không tiện, chia tay thôi mà, đâu phải quật mộ tổ nhà họ lên đâu.” Ngoài cửa vọng lại một tràng âm thanh trầm thấp cuốn hút, nhưng có vẻ cũng lạnh lùng vô cùng. Tôi không cần quay đầu cũng biết là Cố Hoài đã về, vì chỉ cậu ta mới có thể khiến mọi người có thứ cảm giác sau lưng đột nhiên xuất hiện một chiếc quạt hơi lạnh được bật lên, cả xương sống như đóng băng trong khoảnh khắc. Đặc điểm “chỉ nghe tiếng, đã biết người” này cũng giống Đường Uyển Như, rất đỗi quen thuộc.
Cố Hoài cầm một ly Latte mua ở Starbucks, ngồi xuống vị trí cạnh Nam Tương, sau đó cậu ta dùng đôi mắt màu xám sẫm lạnh lùng kia nhìn tôi, giống như một con chó săn đang trục xuất kẻ xâm phạm có ý đồ áp sát lãnh thổ của nó. Tôi đã hiểu, lãnh thổ mà cậu ta canh giữ chính là mỹ nữ xinh đẹp tuyệt thế không gì sánh nổi này đang ngồi cạnh cậu ta. Tôi nhìn cậu ta, rồi lại nhìn Nam Tương, vẻ tình tứ lặng lẽ đang bùng lên trong mắt nó, chẳng khác nào hồi đó khi nó nhìn Vệ Hải.
Cảm giác buồn nôn bất giác trào dâng, giố