Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.
i nó nói ra sự nghi hoặc trong lòng, tôi mới ý thức được, chỗ nó dán mắt vào hoàn toàn không phải là cái eo), nói: “Hả? Không phải chứ, trước đây khi tớ và Vệ Hải bị nhốt trong cung thể thao, anh ấy đã ngay lập tức ‘thế ấy’ rồi. Chẳng phải con trai các cậu buổi sáng ngủ dậy đều sẽ ‘thế ấy’ ư? Sao cậu chẳng ‘thế ấy’?” Mỗi lần nó nói ‘thế ấy’, thì lại kết hợp với cử chỉ dùng tay tạo ra một dấu hiệu dung tục vô cùng – chĩa ngón tay trỏ lên theo hình số “1”.
Tôi: “…”
Neil: “…”
Nam Tương: “…”
Còn Cố Hoài đã bị ngụm cà phê đang ứ đọng trong cổ họng làm cho sặc, ho đến mặt mũi đỏ gay.
“Cậu mau mặc quần áo vào đi, ở đây có cả nam giới đấy, cậu đừng khiến mọi người mất tự nhiên!” Nam Tương mặt mày méo xệch nói với Neil, rõ ràng nó muốn chuyển đề tài hot sặc mùi thuốc súng vừa rồi sang chỗ khác, lúc này, Neil chính là bình chữa cháy đến tay kịp lúc.
“Cố Nguyên có gì không tự nhiên chứ,” Neil vụt chốc đã uống hết sạch cà phê trong ly, hắn vươn vai một cái, đường nét các múi cơ trên lồng ngực và bắp tay vặn tới vặn lui, trông vô cùng đẹp mắt, “trước đây em từng thấy anh ấy và Giản Khê hai người khỏa thân trong phòng tắm, còn cắt móng tay giúp nhau nữa ấy chứ.”
Tôi và Đường Uyển Như ngay tức khắc hít một hơi khí lạnh, lúc này đây, tôi đã vô thức làm một động tác – tôi khẽ ngước mắt lên nhìn Nam Tương, thật bất ngờ, đúng lúc ấy Nam Tương cũng ngước mắt lên nhìn về phía tôi.
Trái tim vốn đã hoàn toàn đóng băng, cứng như sắt thép của tôi, lúc này lại có một phần nho nhỏ đang tan chảy. Hai chúng tôi luôn ngầm hiểu nhau từ nhiều năm nay, bất kể thời gian nào, ra-đa bã đậu phụ trong não chúng tôi, luôn khởi động cùng lúc, kết thúc công việc cùng thời điểm. Khi chúng tôi bắt được bất cứ đầu dây mối nhợ nào giữa Cố Nguyên và Giản Khê, hai chúng tôi đều sẽ không hẹn mà gặp, trong lòng tự có ý nghĩ đen tối mà len lén trao nhau ánh mắt dung tục, chúng tôi dùng thần thái để giao lưu ba chữ “cậu hiểu mà”.
Cảm thấy thần sắc lạnh toát tựa thép không gỉ trên mặt đã dịu xuống, có lẽ vì sự hiểu ngầm này giữa tôi và Nam Tương đã làm dao động tâm trạng oán hận của tôi với nó, nhưng mặt khác, có lẽ khi nghe đến cái tên Giản Khê, hai chữ này với tôi mà nói, giống như một lá bùa Kim Cương dán lên trên trán quỷ nhập tràng vậy, tôi lập tức không còn giãy giụa nữa, mà ngừng chiến ngay tại trận.
“Hôm nay thứ hai mà, sao mọi người còn chưa đi làm, lại ở đây tán gẫu nhàn nhã như vậy?” Neil mặc chiếc áo T–shirt không biết của ai để trên ghế sofa, sau đó lại tiện tay lấy chiếc quần cũng không biết từ đâu ra mặc vào. Hắn lập tức từ người mẫu nội y của CK lúc trước biến thành chàng trai bãi biển trên trang quảng cáo đồ bơi của AussieBum. Nhưng sau khi mặc vào, lại càng tăng thêm vẻ quyến rũ kiểu khác. Tục ngữ nói rất đúng, Phật cần dát vàng, người cần áo đẹp, một con công sau khi đã vặt sạch bộ lông, thì cũng chỉ là một con gà to mà thôi, chẳng có ý nghĩa gì.
“Tớ muốn đợi Cố Ly dậy, hỏi mượn nó một cái váy. Hôm nay tớ phải tháp tùng Cung Minh đi dự một buổi đấu giá, quần áo của tớ không tiện ra vào những nơi như thế lắm.” Nam Tương nói.
Cái phần nho nhỏ vừa mới mềm dịu lại trong tôi kia, chẳng nói chẳng rằng đã biến thành sỏi thận.
“Cái váy tối qua cậu mặc đến Roosevelt uống rượu ấy, chẳng phải rất sang trọng sao? Lúc Neil về đã miêu tả cho chúng tớ nghe rồi, cảm giác mặc nó vào rồi thì có thể biến thành Hằng Nga cũng nên, giày thủy tinh của cô gái lọ lem cũng chẳng tuyệt đến thế, cô gái lọ lem chỉ biến thành công chúa trong một giây, còn cậu thì gần như trong một giây đã biến thành Hằng Nga.” Tôi nói với giọng mỉa mai.
“Cái váy ấy là Kitty lấy cho tớ, chị ấy mượn từ trang phục mẫu của công ty, sao tớ có thể có trang phục đắt như thế được.”
“Giờ cậu cũng thân thiết với Kitty gớm nhỉ? Tháng sau không chừng cậu còn cùng với cha của Cung Minh ngồi xe buýt đi ăn gà trống ninh đấy nhỉ.” Cách nói chuyện của tôi rõ ràng không phải là miệng cười giấu dao, dao của tôi hiện lên quá rõ, chẳng có miệng cười nào giấu được, cho dù là miệng rộng cỡ như Angelina Jolie hay Đào Thần đi nữa, thì cũng vậy thôi. Tôi chỉ treo trên mũi dao sáng loáng một chút nụ cười mà thôi, cũng như trên dao mổ lợn của đồ tể luôn treo những miếng thịt vụn vậy, nó cho thấy tôi vẫn còn sót lại chút nhân tính.
“Cung Minh bảo Nam Tương tháp tùng anh ta đi dự tiệc, nếu cô ấy mất mặt, thì có nghĩa Cung Minh mất mặt. Cung Minh mất mặt, thì Kitty phải mất mạng. Lẽ nào cô còn không hiểu tính khí của Cung Minh?” Cố Nguyên ở bên đằng hắng một tiếng, trong mắt thấp thoáng vẻ chế giễu.
Tôi bị chẹn ngang, cũng không biết nên nói tiếp điều gì. Cũng chỉ có thể cười nhạt một tiếng rồi quay mặt đi. Dù tôi có điên khùng đến mức nào đi chăng nữa, cũng chẳng có gan dẫn lửa lên đầu Cung Minh. Tôi lặng thinh không có nghĩa tôi nhận thua, ngọn lửa đố kỵ trong lòng tôi như được dội thêm một gáo xăng, hiện đang bùng cháy trong tim, nhiệt độ của lá gan tăng cao, nhưng bề ngoài tôi vẫn tiếp tục thể hiện sự ôn hòa và rạng rỡ. Nhưng yên tâm, tôi có thể biến thành nhím