XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

biển bất cứ lúc nào, chích mọi người đến máu tươi đầm đìa.






Nhưng khi đang chờ mình biến thành nhím biển, tôi đã hoàn toàn không biết, phía trước còn có một quả lựu đạn đã giật kíp nổ đang đợi. Tôi cho rằng mình đủ tàn nhẫn, đủ mạnh mẽ, đủ máu lửa, nhưng tôi đã nhầm, tôi đã đánh giá thấp sự quan tâm của Thượng đế với nhóm chúng tôi. Ông ta như một người cầm điều khiển từ xa rề rà chưa muốn lỏng tay, ôm hộp bỏng cốm ngồi trên ghế sofa, chờ đợi cuộc đại chiến đổ nát nổi lên hết đợt này đến đợt khác.
“Tôi đi gọi cô ấy lại. Mười một giờ còn có một cuộc họp nữa.” Cố Nguyên nhìn Nam Tương, kéo ghế ra đứng lên. Nam Tương gật gật đầu, rồi cũng bước theo Cố Nguyên vào phòng ngủ của Cố Ly, nó quay đầu lại gọi Cố Hoài: “Cậu muốn vào tham vấn giúp tôi chút không?”
Trên đôi môi mỏng manh của Cố Hoài hàm chứa một nụ cười mờ ám, cậu ta gật gật đầu, ba người cùng bước vào phòng ngủ của Cố Ly. Tôi nhìn vẻ mặt thân thiết như trong Những người bạn của ba người họ, cảm giác lại lần nữa uống cạn ly nước cốt ép ruồi tươi.
Tôi tiếp tục uống cà phê, Đường Uyển Như vẫn như trước quấn lấy Neil để tra hỏi vấn đề liên quan đến cái “thế ấy” buổi sáng sớm, ngón trỏ đứng thẳng ngoan cường của nó kia, chẳng khác nào một lá cờ – bên trên có viết mấy chữ to bằng bút lông “Vua hèn hạ, quân thô bỉ”.
Khi ly cà phê vừa đặt lên môi, liền nghe thấy phía sau vang lại tiếng Cố Nguyên mở cửa phòng ngủ Cố Ly, nhưng sau tiếng mở cửa đó không gian lại im ắng trở lại như cũ. Tôi cười nhạt một tiếng, vì biết chẳng ai dám đánh thức Cố Ly, bằng không dù là nó đang nhắm mắt cũng vẫn có thể vung dao kết liễu bạn giống như khi đứng xa trăm bước vẫn bắn xuyên lá liễu vậy. Lúc nào tôi cũng nghi ngờ cái túi được may bằng lụa đặt dưới gối nó kia nhất định không phải là chất thơm lavender, tôi nghĩ hoặc là súng ngắn, hoặc là lựu đạn cầm tay.
Tôi nghĩ cảm giác lo lắng sợ hãi của tôi lúc này, chính là vì điều này.
Tiếng bước chân trên lầu vọng lại, một lát sau, Nam Tương đã bước xuống, không biết lấy từ tủ quần áo của ai ra một chiếc áo sơ mi, nó bước đến trước mặt Vệ Hải, ném lên đầu gối anh ta: “Anh mặc vào trước đi.”
Tôi ngồi bên Cố Ly, không dám ngẩng đầu lên nhìn nó. Nói thực tình, khi xông vào phòng ngủ Cố Ly, tôi thật sự đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết điếng, trong khoảnh khắc vài ba giây ngắn ngủi ấy, tôi thực sự nghi ngờ đôi mắt của chính mình. Nhưng ai mà chẳng có mắt. Cảnh tượng trước sự chứng kiến của bao nhiêu cặp mắt chính là, Cố Ly và Vệ Hải đang nằm trong chăn. Vệ Hải có mặc quần hay không tôi chẳng biết, nhưng chắc chắn anh ta không mặc áo. Còn Cố Ly thì ngược lại có mặc quần áo, nhưng mặc mà cũng như không. Cái áo ngủ thêu ren tơ tằm kia nếu bảo nó dùng để che đậy, thì chi bằng nói nó dùng để khiêu khích, thật sự, ma–nơ–canh trong tủ kính các cửa hàng bán đồ chơi tình dục cũng ăn mặc đến thế là cùng. Khi tôi xộc vào, vừa hay thấy Cố Nguyên tung một nắm đấm trời giáng vào mặt Vệ Hải.
Cố Ly cầm chiếc thùng rác bên cạnh, đặt xuống cạnh Vệ Hải: “Trong miệng có máu thì nhổ vào, đừng làm bẩn thảm sàn của tôi.” Vệ Hải đưa tay đỡ một bên mặt đang sưng vù lên, ừ hử gật đầu.
Cố Nguyên đứng phắt dậy, không nói một lời bước đến bên Vệ Hải, tung chân đá văng cái thùng rác ấy ra thật xa, mấy lon Cola rỗng và một đống rác bừa bộn văng tung tóe trên sàn nhà.
“Anh điên à? Anh làm bẩn như vậy, ai thu dọn đây?” Cố Ly ngước mắt lên nhìn Cố Nguyên, lạnh lùng nói.
“Cô không sợ cái mặt mình bẩn hơn thảm hả? Sao cô không xem xem bản thân mình bẩn cỡ nào trước đã? Cô làm bản thân mình nhơ nhớp như vậy, ai thu dọn đây?” Đôi mắt Cố Nguyên đỏ ngàu, gằn độc hung dữ như muốn giết người đến nơi.
Tôi lặng lẽ cầm con dao gọt hoa quả đang đặt trên bàn, nhét xuống dưới nệm ghế sofa. Sau đó nhẹ nhàng giật giật gấu áo Cố Ly, muốn ra dấu bảo nó đừng đổ thêm dầu vào lửa. Tuy trong lòng tôi có trăm điều bất mãn ngàn điều không hài lòng với Cố Nguyên, nhưng lúc này đây, lương tri và đạo đức, đều bảo tôi phải đứng về phía Cố Nguyên – ngày xưa, tôi chỉ cần nhìn thấy ảnh Giản Khê và Lâm Tuyền hôn nhau trên di động thôi cũng đã như sét đánh bên tai, cho nên, tôi có thể cảm nhận được cảm giác bị phản bội này, chết tiệt, ai nhìn thấy người yêu của mình nằm lõa lồ trong chăn với kẻ thứ ba như thế, làm sao có thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện lý lẽ, rồi cuối cùng bắt tay nhau cùng ký vào thỏa thuận đình chiến hay là điều ước bồi thường.
Chỉ là một thứ tình bạn hèn mọn, vẫn đang kiên cường chống đỡ, khiến tôi kiên định đứng phía sau Cố Ly – đứng sau nó không phải là ủng hộ nó, mà là dùng hết sức để giữ nó lại. Trước mặt nó đã là vực sâu muôn trượng, nhưng nó vẫn khoan khoái vung roi xông lên phía trước.
“Cố Nguyên, trước tiên anh hãy bình tĩnh đã, không cần phải càng nói càng khó nghe…” Neil ngập ngừng cất lời, âm lượng không lớn, có chút gì đó dè dặt như đi trên băng mỏng, điều này thật chẳng giống hắn chút nào. Nhưng lúc này, cũng chỉ có hắn, mới dám nói được vài câu, còn