Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
những người khác, đều đã chẳng còn đủ tư cách lên tiếng nữa rồi. Trong vòng xoáy này, có ai hoàn toàn sạch sẽ, có ai không ít nhiều che giấu một điều gì đó, đụng một cái đã nhũn toàn thân, chẳng còn làm gì được nữa, giây phút này đây, chẳng có cách nào khác, ngậm miệng mới là chân lý.
Tôi đứng cách Neil một khoảng, nếu không tôi cũng đã đưa tay ra kéo T–shirt của cậu ta luôn rồi.
Nhưng có một người rõ ràng không nghĩ như vậy.
Sau khi ném xong chiếc áo sơ mi, Nam Tương tìm đến một vị trí trống rồi ngồi xuống, nó vuốt mái tóc đen nhánh của mình qua bên phải, nối theo lời của Cố Nguyên, hờ hững nói với Neil: “Ăn nói khó nghe, là vì sự tình làm khó coi. Không muốn bị người ta nói bậy thì mình đừng làm chuyện xấu.” Ai cũng có thể hiểu nó đang cách sơn đả ngưu[4'>, Neil chính là quả núi, còn Cố Ly chính là con trâu xui xẻo.
[4'> Cách sơn đả ngưu tương truyền là một loại võ thuật đứng ở khoảng cách xa dùng quyền chưởng có thể đánh ngã được đối phương. Loại võ thuật này có nhiều tên gọi khác như Cách không đả nhân, Ấn chưởng, Bách bộ thần quyền. Đến nay, môn võ thuật này có thật hay không vẫn đang là đề tài tranh cãi. Nhưng nó thường xuất hiện trong các tác phẩm văn nghệ. Ở đây dùng ý như giận cá chém thớt.
Ngay lập tức tôi như nổi xung.
Cho dù mọi người đang ngồi đây đều có tư cách đứng ra mắng Cố Ly là đồ rẻ tiền, là đĩ thõa, nhưng chỉ riêng cậu, đúng vậy, chỉ riêng cậu, Nam Tương, ngay cả tư cách đặt mông xuống ngồi đây cậu cũng chẳng có đâu. Tôi cười nhạt trong lòng.
Tôi rất hiểu ngọn lửa tức giận của nó đến từ đâu, nó có thật lòng yêu Cố Hoài hay không tôi không biết, những thứ hấp dẫn người ta trên người Cố Hoài quá nhiều, gia thế của cậu ta, tiền của cậu ta, cổ phần của cậu ta, địa vị của cậu ta, còn cả sự thần bí của cậu ta, sự quyến rũ của cậu ta, dung mạo của cậu ta, khí chất ngang tàng quyến rũ quái lạ tựa như thần chết áo đen của cậu ta. Cậu ta như chiếc đèn đường rực sáng vô cùng bên kia đường, vô số thiếu nữ tuổi teen và thiếu phụ lớn tuổi, đều sẽ như những con thiêu thân cố công cố sức đâm đầu vào chết trên tấm ảnh chụp hình cậu ta. Nhưng tôi biết Nam Tương thật lòng yêu Vệ Hải, nếu quay lại một thời gian, nó đã từng yêu Vệ Hải. Bởi vì Vệ Hải chẳng có gì.
Nhưng Nam Tương ơi là Nam Tương, cậu đừng quên rằng, người chia tay với Vệ Hải là cậu, người quấn lấy Cố Hoài cũng là cậu, bây giờ cậu lại đứng ra khoác một chiếc áo rồi đóng vai cha sứ dìm người ta xuống địa ngục, cậu nghĩ quá hay rồi đấy.
“Chuyện của cậu à?” Tôi hất hàm hỏi Nam Tương, âm điệu cao hơn nó vài key, “Người ta nói hay nói dở, làm việc tốt hay việc xấu, thì đó là chuyện của người ta, lanh chanh như hành chấm muối, chưa đến lượt cậu làm quan tòa đâu?” Tôi lấy chiếc nệm lưng trên ghế sofa nhét vào sau lưng, đang chuẩn bị đánh trận lâu dài, tôi muốn ngồi xuống để không bị mỏi lưng.
“Lâm Tiêu, thế ra đây là chuyện của cậu à?” Nam Tương lập tức bê mấy lời của tôi ném trả lại tôi. Tôi biết, cuối cùng tôi đã mài bóng được lớp vỏ ngoài chịu đựng của nó, cái thân xác quyến rũ tao nhã mà văn nghệ kia, cuối cùng đã bị tôi xé nát như xơ mướp, tôi thật sự đắc ý, ngước mắt lên nhìn, trong mắt đang thắp lên sự kiêu ngạo tựa anh hùng chiến tranh. Nó quay mặt qua nhìn tôi, “Từ khi ở dịch quán Tư Nam cho đến vừa rồi, cậu luôn gây sự với tớ, nói móc nói máy, cậu nghĩ rằng tớ câm điếc ngu đần sao? Cái thứ công phu mèo ba chân của cậu mà cho rằng tớ không nhận ra sao? Chẳng qua là tớ không muốn so bì với cậu. Tớ chẳng chọc chẳng phá cậu, chẳng ngủ với bạn trai của cậu, vậy chiếc xương sườn nào của cậu nối nhầm hay sao mà cứ thích gây sự với tớ thế hả?”
“Ai ngủ với bạn trai cậu? Bạn trai cậu Cố Hoài chẳng phải vừa mờ sáng đã ngồi uống cà phê cùng cậu trong phòng khách sao?” Tôi ngay lập tức nắm điểm sơ hở trong lời của nó, tranh thủ phun nọc độc rào rào, “còn Vệ Hải, là cậu đã vô duyên vô cớ ném bỏ anh ta, sau đó tức tốc lao vào lòng Cố Hoài. Vệ Hải giờ độc thân, muốn ngủ với ai còn cần cậu cho phép à? Sao hả? Thứ cậu không cần, vẫn không thể cho người khác cần hay sao?”
Tôi luôn là vậy, chỉ cần giận lên, lập tức sẽ lôi hết trí lực ngang ngửa Đường Uyển Như ra mà chiến đấu. Tôi nói xong câu này, mới phát hiện, mình đã bắn một mũi tên trúng bốn con nhạn, ngoài Nam Tương là mục tiêu chính ra, thì Cố Hoài, Vệ Hải, Cố Ly đều cùng lúc trúng đạn, nhất là Cố Ly, xem như tôi đã dìm nó xuống nước.
Vệ Hải nhìn tôi, muốn nói rồi lại thôi, gương mặt ửng đỏ. Tôi biết, người đau khổ nhất lúc này chính là anh ta, người bất hạnh nhất cũng chính là anh ta. Tôi nghĩ hiện giờ anh ta đã hoàn toàn mơ hồ đối với cõi nhân sinh, mới cảnh trước mọi người còn cùng nhau nâng ly tiễn biệt, vậy mà khi anh ta mở mắt tỉnh giấc, đã lãnh ngay một cú đấm móc tay trái nhớ đời của người anh em tốt của mình. Sùng Quang ngồi bên cạnh lặng lẽ đưa tay qua, đặt lên mu bàn tay tôi. Nhưng vô dụng, ngọn lửa hừng hực đang ấp ủ trong người tôi kia đã cháy lên đến cổ đến mắt rồi.
“Lâm Tiêu, cậu đừng có mà ở đây trổ tài lạc đề, tớ biết cậu đang khó chịu chuyện gì.