Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.
Chẳng phải Cung Minh để tớ làm nhiều hơn cậu mấy việc, gần tớ hơn so với cậu sao? Cậu ở đây uống phải giấm nhà nào vậy? Cung Minh là cha ruột cậu hay là ông xã của cậu, mà cậu cần phải độc chiếm bao vây, để người khác không chạm được vào như thế? Tớ cũng chẳng thèm sợ cậu, mấy việc gần đây Cung Minh giao cho tớ, có giao cậu cũng làm không xong. Cậu có hiểu bức tranh sơn dầu nào đắt tiền nhất trong các cuộc đấu giá không? Xem một bức tượng điêu khắc cậu có thể nói ra câu chuyện và bối cảnh thời đại đằng sau nó không? Cậu không thể. Cậu cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhớ được cho thêm hai túi đường vào trong cà phê, sau đó xăm xắp chạy đến hiệu giặt là lấy quần áo mà thôi. Nói thật, Lâm Tiêu, cái đồ đần cậu bay trước, bay đến hôm nay cao như vậy mà chưa ngã chết đã là may mắn rồi, ngay cả em trai Cung Minh cũng vào tay cậu, cậu còn có gì không hài lòng nữa? Chẳng lẽ cậu trông đợi đàn ông cả thế giới này phải vây quanh cái linh hồn nông cạn nhợt nhạt và cái thân xác bình thường đến cùng cực của cậu kia sao? Có được một người đàn ông thẩm mỹ khác người và khẩu vị riêng biệt như vậy, cậu đã phải cảm tạ trời đất, mau mà đi đốt hương bái tạ tổ tiên đi!”
Sùng Quang đứng bật dậy khỏi ghế sofa, rõ ràng, anh ấy không tài nào ngồi nghe thêm được nữa. Phụ nữ trong phòng khách này hết người này đến người khác phát điên. Anh ấy kéo tay tôi, lôi tôi đứng lên khỏi ghế, anh ấy tuy tức giận, nhưng trình độ học vấn khiến anh ấy chẳng thể phun nước bọt chửi đổng bâng quơ như đám đàn bà chúng tôi: “Hôm nay các cô dừng ở đây đi. Lâm Tiêu, đi thôi.”
“Muốn đi thì tự anh đi đi!” Tôi vùng vằng tay khỏi Sùng Quang, cảm thấy con ngươi của mình đã bị đun sôi, giống như hai viên bi sắt được nung đỏ rực. Tôi đưa tay ra chỉ thẳng vào Nam Tương, ra giọng kẻ cả: “Tớ tầm thường, tớ nhợt nhạt, tớ thừa nhận. Cậu xinh đẹp, cậu tao nhã, cậu mặc quần áo vào thì chẳng khác nào tu nữ trong trắng, còn cởi quần áo ra thì Bối Long phu nhân, những gã đàn ông ấy có thể không yêu cậu được sao? Cậu sinh ra với thân xác của một con hồ ly tinh, ai có thể sánh được? Khi cướp Vệ Hải khỏi tay Đường Uyển Như mắt cậu còn không chớp lấy một cái, hồi đó khi Đường Uyển Như vặn cổ tay cậu đáng lẽ tớ không nên giúp cậu, tớ nên mở to mắt đứng nhìn nó vặt đứt tay của cậu đi. Nhưng bản lĩnh của cậu tất nhiên không chỉ có vậy, cậu đã no xôi chán chè suốt ba tháng, sau khi đá văng người trước cậu đã tìm ngay đến em trai ruột của Cố Ly. Cố Ly đã gây thù chuốc oán gì với cậu sao? Ở bên kia núi, bên kia biển còn có biết bao người, họ hoạt bát lại thông minh, họ xảo trá lại sắc sảo, cậu tìm ai chả được, đâu cần phải ra tay với người sống bên mình?”
“Lâm Tiêu, cậu cho rằng cái gì cậu cũng biết sao? Cậu hiểu con khỉ ấy! Sao cậu không tự đi hỏi Vệ Hải xem, rốt cuộc ai vứt bỏ ai?” Sắc mặt của Nam Tương tái xanh, tôi chưa từng thấy nó tức giận như vậy bao giờ. Từ trong giọng điều vừa tự tin lại vừa ngạo mạn của nó, kết luận mà tôi có thể rút ra được chính là người đề nghị chia tay là Vệ Hải. Nhưng tôi lại chẳng cảm thấy áy náy gì cả, ngược lại, trong lòng tôi ngay lập tức xuất hiện cảm giác vui mừng trên nỗi đau của người khác rất khó chế ngự, tôi không kìm nén được đã cười lên mấy tiếng cay độc: “Vứt bỏ cậu thì đã sao? Đáng đời cậu lắm! Cậu phải lấy làm may mắn vì không sống trong xã hội cũ! Chưa cạo đầu bôi vôi cậu coi như là tốt lắm rồi!”
Nam Tương đứng lên khỏi ghế sofa, nó vốn dĩ đã cao hơn tôi, hơn nữa còn đi đôi giày cao gót đế nhọn màu đen, còn tôi thì đi đôi dép lê vải đứng trước mặt nó, tôi biết mình trông càng lúc càng buồn cười càng đáng thương, nó nhẹ nhàng khép mắt lại, đằng sau hàng mi cong dày lộ ra ánh mắt châm chọc: “Lâm Tiêu, nếu cạo đầu bôi vôi, thì cũng phải làm cậu trước. So với cậu, tớ còn kém xa, tớ cùng lắm cũng chỉ cải giá sang sông khi thi thể chưa lạnh mà thôi, còn cậu ư, cậu giường này còn chưa kịp lạnh, đã chui vào giường khác, một ả thờ hai anh, tớ chẳng làm nổi, vẫn là cậu có bản lĩnh hơn người.”
“Chết tiệt! Hồi đó rõ ràng cậu biết tớ nghĩ rằng Sùng Quang anh ấy đã… anh ấy đã…” Tôi nói đến đây lập tức nghẹn lại, không thể nói ra được bốn tiếng “anh ấy đã chết” trước mặt Sùng Quang, tâm trạng phẫn nộ trong tôi ách lại ở cổ họng, cảm giác giống như một phích nước nóng sắp nổ tung. Tôi điều chỉnh hơi thở, tôi biết mình sắp khóc. Tôi không thể khóc, tôi mà khóc thì chứng tỏ tôi thua.
“Cậu cho rằng cậu tốt hơn nó đến mức nào?” Cố Ly từ phía sau tôi bước qua, đứng sánh vai cùng tôi. Nó cao sàn sàn Nam Tương, trông thế trận rất cân bằng, giống như hai con sư tử mẹ với những đôi mắt phát sáng, “Cậu chia tay Vệ Hải cũng mới được một tháng nhỉ? Nhưng trước đó một tháng, cậu đã sớm dính lấy Cố Hoài rồi đúng không? Khi bọn tớ cùng đi Phố Đông làm tóc, chẳng phải hai người đã cấu kết với nhau rồi sao? Bên ngoài chăn của cậu chẳng phải cũng đang quấn một chiếc chăn khác đó sao? Cậu còn mặt mũi nào đi nói người khác?”
“Cậu xem trộm di động của tớ?!” Rõ ràng Nam Tương không ngờ được Cố Ly sẽ đứng ra làm chủ cho tôi, sau giấy phút ngạc nhiên, cơn tứ