Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.
đánh nhau, tôi không rõ là Sùng Quang hay Cố Hoài ra tay trước, nước mắt đã dụi nhòa tầm nhìn, khiến tôi không thể phân biệt rõ ai là ai trong số họ. Bên tai là tiếng gào điên dại của đàn ông và tiếng thét chói tai của phụ nữ, có cả tiếng cốc ly vỡ nát, có tiếng đổ của ghế bàn, có tiếng của nắm đấm va chạm vào đầu.
Cuộc cãi vã kết thúc trong một tiếng ầm cực lớn, tôi cố chớp chớp mắt, sau khi nước mắt lăn ra khỏi khóe mắt, tầm nhìn của tôi mới sáng rõ hơn đôi chút.
Mấy người họ đã thôi giằng co, ánh mắt đều đổ dồn vào Đường Uyển Như lúc này đang nằm sấp trên bàn trà. Nó nằm như bất động, giống dáng vẻ sau khi uống say tối hôm qua.
Một lúc sau, nó mới chậm rãi đứng dậy, vuốt vuốt mái tóc, quay đầu lại nhìn tôi và Cố Ly, ánh mắt nó thoáng chút rời rạc, vẻ mặt toát lên cảm giác hoảng hốt như vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Một mảnh vỡ thủy tinh đang cắm sâu trên gò má nó.
Qua hồi lâu sau, máu đỏ tươi mới bắt đầu từng dòng từng dòng chảy ra theo mép của miếng kính vỡ, chảy xuống cằm, xuống cổ nó.
Sau này, trong giấc mơ của tôi luôn lặp đi lặp lại hình ảnh ngọn lửa im hơi bặt tiếng này. Trên đám cỏ màu xanh trải dài mênh mông, một ngọn lửa nho nhỏ dưới sự thôi thúc của rượu mạnh, đã phát ra hào quang xanh thẳm. Ngọn lửa thiêu đốt vốn dĩ phải nóng rãy đỏ rực, nhưng lúc này vì ánh hào quang u lạnh kia, mà chẳng còn vương chút hơi nóng nào. Đêm khuya cuối hạ đầu thu, vô số loài côn trùng và bươm bướm từ những bóng cây đen sẫm dập dờn bay ra, điềm nhiên mà lạnh lùng lao thẳng vào ngọn lửa màu xanh lạnh lẽ ấy. Chúng giống như vô số mảnh vỡ ký ức, những bụi trần xưa cũ đã tồn tại từ xa xưa trên thế giới, giờ đây, chúng đã bị sự đau thương, thinh lặng mà dữ dội trước mắt vẫy gọi, nhộn nhịp dựa vào cuộc cáo biệt dài dằng dặc này.
Thực ra đó không phải là ngày cuối cùng sống trong căn biệt thự trên phố Nam Kinh Tây của mấy đứa tôi, à, ý của tôi là, sau cuộc tranh cãi đã làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc sống của chúng tôi, thực tình tôi vẫn tiếp tục sống ở căn biệt thự ấy một khoảng thời gian nữa, sau đó, tôi mới chuyển đi.
Tôi cũng không phải là người cuối cùng rời khỏi căn biệt thự đó. Chỉ cần suy nghĩ đơn giản cũng biết, người rời khỏi đó sau cùng, tất nhiên là Cố Ly. Nhưng tôi chính là người đã kiên trì bầu bạn bên cạnh nó đến thời khắc sau cùng. Mỗi lần chỉ nghĩ đến đây thôi, trong lòng tôi lại cuộn trào cảm giác áy náy, nó như sóng thần sắp nhấn chìm tôi, hoặc ít hoặc nhiều đều khiến lòng tôi lắng lại đôi chút, giống như người mắc bệnh suyễn khi lên cơn, có người lặng lẽ dúi vào tay anh ta một chiếc túi để nôn đã vạch sẵn miệng.
Mỗi lần nhớ lại khoảng thời gian đã trôi qua ấy – nói thực tình, tôi nghi ngờ chứng bệnh cưỡng bức hoài cổ không thuốc chữa này rất có thể sẽ quấn lấy tôi suốt cuộc đời, nghe thấy ca khúc quen thuộc, nhìn thấy cây đèn đường màu đồng cũ nào đó trên đường, ngửi thấy mùi vị nào đó… có quá nhiều điểm gợi nhớ, có thể khiến tôi ngay lập tức bị kéo chìm vào trong đầm lầy của hồi ức – cảnh mà tôi nhớ lại nhiều nhất, chính là cuộc tranh cãi trời long đất lở của chúng tôi ngày đó, cảnh cuối cùng trong ký ức, luôn được kết trên nét mặt hoảng loạn sợ hãi không nguyên nhân của Đường Uyển Như, máu ứa ra giàn giụa nơi khóe miệng nó đang tí tách tí tách rơi trên tấm thảm sàn hiệu FENDI quý giá của Cố Ly, đông cứng lại thành những vệt bẩn màu đen, nhìn giống như những chấm lõm nhỏ trên nền tuyết do máu nóng của động vật trong rừng sau khi bị người đi săn bắn trúng tạo ra.
Rồi sau đó, chẳng còn gì nữa.
Sau này, cũng khoảng vài năm, khi tôi vào thư viện tìm tài liệu, lúc đọc đến một đoạn có liên quan đến thời đại tiến hóa của các loài vật trên trái đất, khi đó, tôi mới lờ mờ hiểu được, nguyên nhân mà hầu hết hồi ức của tôi đều di chuyển đến hình ảnh của ngày hôm đó thì dừng lại không tiến thêm nữa, có lẽ đúng như trong sách đã viết, mỗi sinh vật, bất kể là loài linh trưởng đứng đầu vạn vật, hay loài kiến bé nhỏ, đều có cơ chế tự bảo vệ xuất phát từ bản năng, đây là bản tính bẩm sinh, nó được định dạng trong trật tự DNA của mỗi loài. Tôi nghĩ, đại não của tôi cũng đã khởi động phản ứng điện tích sinh học như vậy, nó nhằm bảo vệ giác quan và xúc cảm của tôi, để tôi không phải hết lần này tới lần khác đối mặt với những hình ảnh màu đỏ chói liên tục bùng nổ cuộn trào mãnh liệt kia trong những tháng ngày sau đó – giống như thế giới trước mắt có một vết máu bầm nguyên sơ tựa như chiếc chụp đèn đỏ đang che phủ.
Giống như con người ta đau đớn vượt quá độ 7 thì dễ dàng hôn mê.
Giống như khi cắt động mạch cổ tay, vì mất máu đột ngột mà dẫn đến huyết quản co giật từ đó mà máu đông rút lại.
Giống như khi bất ngờ bắt gặp luồng sáng mạnh hoặc vật thể di chuyển tốc độ cao sát tầm nhìn, người ta sẽ nhắm mắt một cách vô thức.
Tôi nghĩ, bản năng của tôi là bảo thủ mà lại cố chấp, nó khiến tôi tránh xa cái kết trong câu chuyện của chúng tôi, tất cả những điều đã xảy ra vào khoảng thời gian sau cùng ấy. Như vậy, tôi