Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.

sẽ không rơi vào trạng thái cuồng điên sau khi sụp đổ.
Tôi ngây người nhìn lên trần nhà màu trắng phau, ánh nắng ngoài cửa sổ chẳng còn vương chút hơi ấm nào, bóng cây loang lổ như đã quật nát chùm sáng, giống như quật nát một miếng bạc trên tường vậy. Trên đường Hoa Sơn, một hàng dài cây ngô đồng Pháp được xếp vào hàng những cây cổ thụ, giá trị của mỗi cây đều không thể đong đếm, chúng đã trải qua sự thử thách của thời gian, kết tinh những năm tháng vàng son lắng đọng thành bụi phấn, phủ ánh vàng rực rỡ lên thân mình. Ven đường có vô số nhà cửa cũ nát, đây là những căn nhà xưa cũ còn sót lại thời tô giới, hoặc bị các nhà tư bản mua lại, sửa chữa thành những dinh thự tao nhã, hoặc tiếp tục giữ lấy diện mạo xấu xí, giống như một cô gái quý tộc tuổi xế chiều đang đợi được giá để bán đi.
Khắp hang cùng ngõ hẻm phủ một màu vàng son rực rỡ.
Hai trăm năm nay, Thượng Hải đều như vậy, dưới cái vỏ ngoài xa hoa tráng lệ vô cùng ấy, đang chuyên chở một linh hồn mãi mãi đói khát, nó tao nhã mà lại tham lam ngấu nghiến tất cả, lúc nào cũng như một con quỷ đói khát mặc vàng đeo bạc.
Tiếng bác sĩ mở cửa đã gọi tôi tỉnh lại trong dòng hồi tưởng miên man bất tận, trở về với hiện thực trước mắt.
Tôi ngẩng đầu lên, đường may màu đen vô cùng đáng sợ bên khóe miệng Đường Uyển Như kia, giống như nó đang ngậm một con rết đã chết. Ánh mắt nó rất bình thản, chẳng có chút tức giận nào như tôi từng đoán. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ không chiếu vào đồng tử đen láy ấy, đôi mắt nó như một đống lửa bị cơn mưa to dập tắt, chẳng còn bất kỳ đốm lửa nào sót lại, chỉ có một đống tro tàn ướt nhẹp đang tỏa ra sự lạnh lẽo cô tịch tựa tàn hương thảo mộc.
Bác sĩ đem chiếc khay phẫu thuật màu trắng đặt trên tủ, trong khay có một cây kéo, một cái banh, mấy miếng gạc, một hộp bông cồn, trông vô cùng đơn giản. “Cô ngồi qua đây một chút, ngồi dưới đèn chiếu là được”, bác sĩ kéo một chiếc ghế băng bên dưới gầm bàn ra ngồi, rồi nói tiếp, “Cô nằm ngửa đầu ra, gáy gác lên trên đây, đúng, như vậy được rồi.”
“Cắt chỉ không cần vào phòng phẫu thuật sao?” Tôi đứng bên cạnh, cẩn thận hỏi bác sĩ.
“Không cần đâu. Vết thương đã hoàn toàn lành miệng, không cần lo lắng vấn đề nhiễm trùng. Hơn nữa đây là chỉ ngoài, còn chỉ may trong đã được vết thương tiêu rồi. Yên tâm đi.” Bác sĩ dùng banh kẹp chặt lấy một cục bông cồn, sát trùng vết thương của Đường Uyển Như.
Phòng làm việc của bác sĩ im ắng, tôi chẳng dám nói nữa.
Cảm giác tiếng kéo cắt đứt chỉ may “pách, pách” giống như tiếng dây chun bắn vào thái dương.
Ngoài cửa sổ một vùng tĩnh lặng, ngay cả tiếng gió cũng chẳng có, từng chiếc lá cũng như bất động. Nhưng trong đầu tôi lại như nghe thấy tiếng ve kêu râm ran, tựa như mọi con ve trên thế giới, lúc này đều đang bám trước cửa sổ, dốc hết sức gầm thét vào mặt tôi.
Một tuần trôi qua, Đường Uyển Như chẳng thể mở miệng nói chuyện, để cho vết thương mau lành nó chưa từng cử động cái miệng của mình, khi có nhu cầu gì, nó đều cầm một cây bút, viết ra một cuốn sổ nhỏ nói cho chúng tôi biết. Một tuần nay, nó chỉ ăn cháo, mà lại ăn bằng ống hút. Nhưng cái vết thương dài 4cm ấy vẫn bướng bỉnh rịn máu màu đỏ, lớp thịt non mới mọc ra đều bị mười mấy mũi chỉ khâu kéo rịt lại, khiến nó trông như thằng hề kiểu tâm thần bị rách khóe miệng trong phim Batman – Kỵ sĩ bóng đêm.
Hôm đó sau khi chúng tôi đưa Đường Uyển Như đến bệnh viện, bác sĩ chẳng nói lời nào đã đẩy ngay nó vào phòng phẫu thuật.
Sau nửa tiếng trôi qua, chúng tôi nghe thấy trong phòng phẫu thuật vang lên tiếng gào khóc của Đường Uyển Như. Tôi và Cố Ly xông vào thì thấy nó đang cầm một chiếc gương còn đôi vai rung lên không ngừng, nó khóc lóc thảm thiết, nhưng vì miệng đã bị chỉ rịt chắc, không thể mở miệng, nên chỉ có thể phát ra tiếng nấc khó nghe hết hồi này đến hồi khác từ trong cổ họng. Thanh ấm ấy nghe như trong phim con tin bị bắt trói, rồi dùng băng keo dán kín miệng đang hoảng sợ kêu cứu.
Nó vứt gương sang một bên, rồi chụp lấy giấy và bút bên cạnh, viết soạt soạt soạt “Có để lại sẹo không?” Sau đó đưa cho bác sĩ xem, bác sĩ an ủi: “Sẽ có một đường sẹo màu phấn mờ mờ.”
Đường Uyển Như thở phào một tiếng, tôi có thể cảm nhận được nụ cười như trút bỏ được gánh nặng ấy, cho dù vết thương dài được khâu kín trên khóe miệng của nó khiến nụ cười trông đáng sợ kỳ lạ.
“Nhưng đó là chuyện của dăm ba năm nữa.” Bác sĩ thở dài một hơi, gượng gạo nói thêm, “hơn nữa còn cần cơ thể cô không tạo sẹo.”
Đường Uyển Như ngẩn ra một lúc, rồi quẳng chiếc gương đánh cạch một tiếng dưới chân tôi và Cố Ly, trong đám mảnh vỡ trước mắt, có vô số gương mặt tuyệt vọng của Đường Uyển Như.
Tôi biết, ngoài chiếc gương ấy ra, thực chất còn có rất nhiều thứ, cũng đồng thời bị vỡ nát trong ngày hôm đó.
Trong suốt một tuần chờ Đường Uyển Như hồi phục ấy, tôi và Cố Ly, còn có Neil nữa, mấy chúng tôi luân phiên chăm sóc.
Ngày thứ hai sau khi kết thúc cuộc tranh cãi, Nam Tương đã chuyển đi. Nó chẳng thèm từ biệt chúng tôi, chỉ lặng lẽ cùng Cố Hoài thu dọn đồ đạc trong phòng, Cố Hoài mua về b


Old school Easter eggs.