Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

số lượng toàn cầu của S.T.Dupont mà Cố Nguyên sưu tầm.
Cố Ly ngắm nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, ánh lửa lấp lánh trong con ngươi nó, sau mấy giây, nó lạnh lùng ném cả chiếc bật lửa đang cháy vào chiếc thùng carton đã rưới đầy rượu mạnh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi lửa đã phụt ra khỏi thùng giấy, giống như một con rắn xanh lục, cả bãi cỏ chợt sáng bừng lên.
Chẳng biết Đường Uyển Như ra khỏi phòng từ khi nào, nó lặng lẽ đứng bên cạnh chúng tôi, từ biệt với tất cả những thứ trước mắt. Hai tay nó lần lượt nắm lấy tay tôi và Cố Ly, ba chúng tôi tay trong tay đứng trên bãi cỏ, ánh lửa đổ bóng chúng tôi xuống thảm cỏ, cái bóng vừa gầy vừa dài, trông dáng người chắc còn hơn cả người mẫu siêu cấp, chúng tôi tay trong tay, trông như chị em gái anh hùng chốn thảo nguyên tương thân tương ái trong phim hoạt hình. Ánh lửa phản chiếu lên vết thương vừa dài vừa hồng bên khóe miệng của Đường Uyển Như, nhìn nó tựa đang khóc, lại như đang cười.
Sau này, trong giấc mơ của tôi luôn lặp đi lặp lại hình ảnh ngọn lửa im hơi bặt tiếng này. Trên đám cỏ màu xanh trải dài mênh mông, một ngọn lửa nho nhỏ dưới sự thôi thúc của rượu mạnh, đã phát ra hào quang xanh thẳm. Ngọn lửa thiêu đốt vốn dĩ phải nóng rãy đỏ rực, nhưng lúc này vì ánh hào quang u lạnh kia mà chẳng còn vương chút hơi nóng nào. Đêm khuya cuối hạ đầu thu, vô số loài côn trùng và bươm bướm, từ những bóng cây đen sẫm dập dờn bay ra, điềm nhiên mà lạnh lùng lao thẳng vào ngọn lửa màu xanh lạnh lẽo ấy. Chúng giống như vô số mảnh vỡ ký ức, những bụi trần xưa cũ đã tồn tại từ xa xưa trên thế giới, giờ đây, chúng đã bị sự đau thương, thinh lặng mà dữ dội trước mắt vẫy gọi, nhộn nhịp dựa vào cuộc cáo biệt dài dằng dặc này. Trong ánh lửa đang nhảy múa không ngừng, nét mặt Cố Ly hiện ra yếu đuối mà nhợt nhạt, luồng sáng lốm đốm lấp lánh trong mắt nó, giống như một dòng ngân hà đang xoay chuyển. Ba chúng tôi đứng lặng trong màn đêm, trút bỏ tất cả để thưởng thức ngọn lửa tiêu hủy tưởng chừng như chẳng có điểm dừng đang hừng hực trước mắt. Chúng tôi đều hiểu, hào quang trong mắt cuối cùng đều sẽ lụi tàn đi, giống như trong bộ phim Thế giới vi mô, vô số ngân hà, vô số tinh cầu, vô số nền văn minh, vô số sinh mạng đều rơi xuống và bị thiêu cháy một cánh lặng lẽ dòng chảy của thời gian.
… Chẳng thứ gì có thể chiến thắng được thời gian. Ngay cả ánh sáng cũng không thể. Ngay cả hồn phách cũng không thể. Chỉ có nó là kẻ chiến thắng sau cùng. Khi vạn vật biến mất hoàn toàn trong vũ trụ bao la, chỉ có thời gian còn ở lại, nó giãn nở lấp đầy tất cả.
… Chiếc thùng giấy ấy cuối cùng đã cháy thành một đống tro tàn, sau khi bị mấy cơn mưa to gột rửa thì chẳng còn vết tích gì nữa. Chỉ còn đám cỏ nhỏ bé ấy trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng, trơ lại một khoảnh đất cháy đen trên bãi cỏ xanh ngan ngát, giống như có một vết sẹo cực kỳ khó coi. Mãi đến khi tất cả chúng tôi đều chuyển khỏi căn biệt thự ấy, khoảnh đất cỏ bị thiêu cháy, vẫn còn mang vẻ trọc trơ đất.
… Tôi thường nghĩ, hồi đó thực ra tôi phải hiểu rằng, đây là ám hiệu mà Thượng đế gửi cho chúng tôi, chỉ có điều tất cả chúng tôi đều bỏ sót mà thôi. Thật ra chúng tôi sớm đã được xem trước những hình ảnh dự báo ấy.
Sau khi Đường Uyển Như cắt chỉ xong, liền được cha mẹ nó đến đón về nhà.
Xảy ra chuyện như vậy, cha mẹ nó không tìm chúng tôi kiếm chuyện, xem như là thông tình đạt lý lắm rồi. Cho nên, chúng tôi cũng chẳng dám hy vọng họ giao con gái cho chúng tôi chăm sóc. Trong suốt quá trình chuyển nhà, cha mẹ nó đều làm vẻ mặt sắt. Nhất là cha nó, khi thu dọn đồ đạc, luôn cầm thùng giấy đập đùng đùng lên sàn nhà.
Thực ra tôi rất hiểu họ. Họ chỉ tỏ vẻ mặt cho chúng tôi xem, chứ chưa xông vào ẩu đả đến rách đầu chảy máu đã xem như nhân cùng nghĩa tận rồi. Nếu trên mặt con gái tôi bị rách một vệt như vậy, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát, dù sao cũng phải quậy đến thẳng tòa án, không bồi thường bảy tám chục vạn đồng, thì tôi tuyệt đối không tha. Tuy trong vụ tai nạn này, chẳng ai rõ rốt cuộc người nào đã đẩy Đường Uyển Như trên đống thủy tinh vỡ như vậy, nhưng rõ ràng chẳng có ai là phạm nhân, vậy thì tất cả mọi người, đều là phạm nhân.
Ai có thể nói tay mình sạch sẽ chứ?
Tôi và Cố Ly đáp lại bằng khuôn mặt tươi tắn, trước sau đều đi theo sau họ, lúc thì rót nước, lúc lại giúp họ bê đồ, dù đa số thời gian chúng tôi đều bị coi khinh, bị lạnh nhạt. Tôi thấy gương mặt của Cố Ly sắp thộn ra đến nơi.
Cái dáng vẻ vừa ảo não, đáng thương lại vừa a dua gian xảo của nó, khiến tôi trông thấy mà đau lòng. Đã mấy lần bàn tay cầm ly nước đưa qua, rồi lại bối rối dừng trong không khí. Tôi bất đắc dĩ phải đưa tay ra đỡ lấy ly nước ấy, rồi miễn cưỡng đặt lên bậu cửa.
Khi đi, cha Đường Uyển Như chẳng nói chẳng rằng, thậm chí còn chẳng chào tạm biệt tôi và Cố Ly, ông ấy cõng từng thùng từng thùng đồ lên ngăn chứa đồ trên xe, sau đó đóng sầm cửa xe lại. Ông ấy cũng chỉ có thể dùng cách như vậy để biểu đạt sự tức giận trong lòng với tôi và Cố Ly mà thôi. Mấy con chim bồ câu vốn dĩ thong dong dạo bước trên thảm cỏ của tiểu k


XtGem Forum catalog