Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
a chiếc vali hiệu RIMOWA vừa to vừa đắt, tôi nhìn ba chiếc vali cực lớn ấy bật ra trên đất, giống như ba con quái vật đang há cái miệng khổng lồ, chúng nhai nát rồi nuốt chửng vào bụng từng chút từng chút những năm tháng đã thuộc về chúng tôi.
Cố Hoài xách hai chiếc vali đã nhét đầy đồ đạc, đi xuống lầu trước. Chỉ còn lại một mình Nam Tương trong phòng, kiểm tra dọn dẹp những thứ còn sót lại.
Tôi đứng ở cửa nhìn nó bình tĩnh mà khoan thai đem quần áo xếp lại thành chồng rồi bỏ vào trong vali, gương mặt không trang điểm kia của nó lấp lánh, lung linh giống như đang phát quang, toàn thân từ trên xuống dưới đều dạt dào sự thèm khát đối với tương lai, giống như sắp sửa xuất phát tiến lên một hành trình tươi đẹp – thực ra tôi chẳng bất ngờ về biểu hiện như thể máu lạnh này trước lúc từ biệt của nó. Trái tim người ta, muốn mềm thì rất mềm; còn muốn cứng, cũng rất cứng.
Tôi hỏi: “Cậu định chuyển đi đâu? Nhà trước đây của cậu đã không còn ai ở nữa rồi.”
Nó chẳng trả lời tôi, tiếp tục thu dọn những chiếc bình chiếc lọ xanh xanh đỏ đỏ, những chiếc hộp to to nhỏ nhỏ trên bàn trang điểm, bỏ tất cả vào trong vali.
Tôi không cam lòng, tay dùng sức nắm chặt một miếng gỗ trên khung cửa, cố làm cho bản thân trông điềm tĩnh hơn: “Có phải cậu chuyển đến nhà Cố Hoài không?” Tôi có thể cảm nhận được luồng hơi nóng từ chỗ đầu gối trào ngược lên trên, trào đến vị trí khóe mắt rồi dừng lại trương phồng lên.
Bóng dáng của nó chợt cứng lại trong mấy giây, sau đó quay đầu lại, nụ cười của nó thật đẹp, đồng tử đen láy được đôi mi dày đen ôm lấy, khuôn mặt vừa nhỏ vừa tinh tế, làn da mềm mại trong ánh sáng, giống như tuyết mới phủ trên đọt cây. Nó cười nói: “Sao, không được à?”
Đưa mu bàn tay lên lau sạch nước mắt trên mặt, tôi đã nhận thua, tôi hít một hơi qua mũi, nói: “Tớ rất hận cậu.”
Nam Tương đóng vali đánh phạch một cái, nó ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc nhìn quét qua quét lại trên mặt tôi. Tôi biết, gương mặt đầy nước mắt nước mũi lúc này làm tôi trở nên đáng thương và bô nhếch đến thế nào. Nó kéo vali đi đến trước mặt tôi, chẳng chút chùn chân và nhượng bộ, nó gằn từng chữ từng câu sát vào chóp mũi của tôi: “Lâm Tiêu, cậu cho rằng tó không hận cậu sao?”
Đó là câu nói sau cùng nó để lại trong căn nhà này.
Câu nói đó giống như một lá bùa của đạo sĩ dùng máu gà màu đỏ vẽ ra, mãi mãi dán trên cửa phòng của nó.
Sau này, trong những ngày tháng chỉ còn tôi và Cố Ly sống trong căn biệt thự cực lớn này, mỗi lần đi ngang qua cửa căn phòng trống huếch trống hoác của Nam Tương, tôi đều có thể nghe thấy câu nói này: “Cậu cho rằng tớ không hận cậu sao?”
Nó không chỉ mãi mãi dán trên cửa, mà còn mãi mãi dán trên ngực tôi.
Ngày thứ ba sau khi Nam Tương chuyển đi, Cố Nguyên cũng rời đi.
Nhưng anh ta đi tiêu sái hơn Nam Tương rất nhiều.
Anh ta vốn chẳng ngày ngày ở đây giống như mấy chúng tôi, chỉ thỉnh thoảng qua đêm mà thôi, vì vậy đồ đạc hầu như chỉ có mấy bộ quần áo, mấy chai sản phẩm giặt tẩy, mấy thứ đồ lót, mấy đôi bít tất, mấy chiếc cà–vạt, và một số sách báo loại truyện ký nhân vật mà anh ta thích đọc mà thôi.
Muốn chuyển những thứ này đi chỉ cần một chiếc thùng carton cỡ vừa là đủ.
Nhưng ngay cả thùng carton anh ta cũng chẳng có.
Anh ta chỉ lạnh nhạt nói với Cố Ly “những thứ ấy anh không cần nữa”, sau đó tháo chìa khóa cửa chính ra khỏi chùm chìa khóa của mình, rồi quăng vào trong khay chìa khóa, chiếc khay tạo hình đĩa bay được một con chó nhỏ đúc bằng đồng ngậm trong miệng đặt bên cửa ra vào.
Cạch một tiếng, câu chuyện của anh ta với căn phòng này đã kết thúc.
Nói một cách chính xác, là chuyện giữa anh ta với Cố Ly, đã kết thúc.
Buổi tối hôm Cố Nguyên rời đi, Cố Ly đã đem tất cả quần áo và vật dụng của anh ta, cho tất cả vào thùng giấy, nó bảo tôi giúp, cùng chuyển thùng giấy ra để ở bãi cỏ trong vườn. Đồ của Cố Nguyên đều là hàng cao cấp với giá trị đắt đỏ, tôi nghĩ, chẳng cần đợi đến sáng hôm sau, chắc chắn đã được người quản lý khu nhà dọn đi rồi.
Tôi nhìn cái thùng trước mặt, đột nhiên nhớ đến mấy năm trước, khi đang học đại học, lần cãi nhau giữa Cố Nguyên và Cố Ly ấy, Cố Nguyên cũng đem toàn bộ quà tặng mà Cố Ly tặng cho anh ta bỏ vào trong một cái thùng carton, rồi lẳng lặng quăng trước cửa phòng ký túc xá chúng tôi. Khi tôi còn đang chìm trong hồi ức của quá khứ, Cố Ly đã dứt khoát quay người trở vào trong phòng. Tôi trông theo bóng dáng ấy, gió thổi mái tóc dày bóng tung lên, ánh đèn đường rọi trên mái tóc màu hồng nâu của nó, ửng lên một thứ màu hồng mịn màng tựa như màu gỗ gụ, thân hình gầy gò của nó bị màn đêm bao bọc càng như siết lại, trông nó như một âm hồn xưa cũ độc hành trong màn đêm, đã không còn buồn vui đối với sự yêu hận của nhân gian nữa.
Nhưng một phút sau, trên tay nó lại cầm một chai rượu mạnh từ trong nhà bước ra, đi đến trước chiếc thùng carton, mở nắp ra rồi cầm chai rượu đổ ào ào vào trong thùng. Sau khi lạnh lùng trút hết một chai rượu mạnh 500ml, nó lôi từ trong túi áo ra một chiếc bật lửa vỏ bạc trắng, đó là kiểu bật lửa giới hạn