Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.

với Đường Uyển Như, tôi thậm chí còn loáng thoáng có ảo giác tựa như thời gian đang chảy ngược, giống như bản thân tôi còn ở tuổi hai mươi hai, chúng tôi vẫn là những sinh viên trong sáng cưỡi xe đạp chạy đuổi theo đám bồ câu trong vườn trường. Tôi và nó vẫn tay cầm kem que, hi hi ha ha dạo phố, cười nhạt trước những chiếc áo khoác lông đắt đỏ treo trong tủ kính, nói những lời đao to búa lớn kiểu bông đùa cuồng ngạo, không sợ quyền quý như “chỉ có những bà luống tuổi bị chồng vứt bỏ mới trang trí bản thân mình giống như loài cầm thú”. Chúng tôi vẫn bị tiếng chuông báo thức của nhà trường réo gọi mỗi ban mai lạnh cắt da cắt thịt, ngọ nguậy, ôm theo tâm trạng bực tức, xuất phát chạy bộ về phía đường cỏ bao quanh hồ. Giống như tất cả chỉ là một giấc mơ kỳ quái lạ lùng, sau khi tỉnh lại chúng tôi vẫn nằm trong ký túc xá với bốn bức tường được quét thứ vôi màu trắng, ngoài cửa sổ là tiếng thể dục buổi sáng của đài phát thanh đang vang dội cả sân thể dục, tôi sẽ lật người qua, nói với Nam Tương đang ngủ say ở phía đối diện: “Này, tớ vừa mới mơ một giấc mơ dài lắm đấy…”
Nhưng mỗi lần, chỉ cần quay đầu sang, tôi đều có thể nhìn thấy cái vết sẹo nhói lòng kia trên mặt Đường Uyển Như. Nó đang cười nhạo tôi, nó đang cảnh tỉnh tôi, nó đang giày vò tôi trong tiếng bước chân của thời gian.
Vết sẹo ấy giống như một con quái vật ẩn náu trong tim, nó khiến tính cách của Đường Uyển Như thay đổi rất nhiều. Nó không còn như trước đây nữa, không còn là một con hải ly bị người ta cột pháo sau đuôi, lúc này nó đã biến thành một con chim cánh cụt đứng đơn độc bất động trên cánh đồng tuyết, không biết đang trông ngóng những gì. Trong ánh mắt nó đã có thêm rất nhiều thứ trước đây không hề tồn tại, có lẽ là thù hận, có lẽ là đau đớn, có lẽ là hụt hẫng, có lẽ là ngỡ ngàng, có lẽ là nghi hoặc, đủ thứ cảm xúc đã hòa tan vào trong đôi mắt nó.
Đôi khi tôi cảm thấy đó không phải là mắt của nó nữa, đó là đôi mắt của Nam Tương.
Có một hôm khi tôi và nó đang tung tăng dạo phố, đi vào sân giữa của một tòa nhà ở trấn Mai Long, vừa hay gặp cuộc triển lãm tác phẩm nghệ thuật tranh sơn thủy cổ đại Trung Quốc. Thực tình tôi không hiểu lắm về nghệ thuật cổ điển Trung Quốc, nếu là Nam Tương, nó chắc chắn sẽ hiểu như đếm đồ trong nhà. Từ Cố Khải Chi, Diêm Lập Bản của các đời Phổ, Tùy, Đường đến Trương Trạch Đoan, Mã Lân của đời Tống, từ tượng người cung đình đến tranh thủy mặc vẽ bằng phương pháp vẩy mực, từ tĩnh vật tả ý đến tranh hoa lá chim chóc vẽ bằng thủ pháp tỉ mỉ, nó đều có thể thuyết giảng vanh vách bên tai bạn giống như một nữ sĩ vượt thời gian.
Tôi không phải nó, nên vừa xem một lát đã chẳng còn hứng thú nữa, đang định gọi Đường Uyển Như đi, thì phát hiện nó đã ngây dại đứng trước một bức tranh rất lâu. Tôi bước qua, vừa định nói, đã thấy đôi mắt nó đỏ lên, nước mắt ầng ậng nơi khóe mắt, gần như chỉ chực trào ra. Đôi vai nó run lên bần bật, thi thoảng phát ra tiếng thở trầm đục, nó nhìn chằm chằm bức họa trước mặt, hai tay siết chặt gấu áo.
Tôi nhìn theo ánh mắt của nó, trên bức họa trước mặt, một cô gái cổ đại đang cầm quạt, đứng cô đơn trong cảnh lá rụng đìu hiu, cô gái trong tranh dùng quạt che đi nửa dưới khuôn mặt.
Chỗ trống phía trên góc phải bức tranh, có một hàng chữ hành thảo bằng bút lông rất đẹp:






Người đời mê cảnh tiên bồng, mấy ai yêu cảnh hồng trần bên ta.
Lại qua một thời gian nữa, thông tin báo lại cho biết Vệ Hải đã rời Thượng Hải, đi Bắc Kinh. Khi Đường Uyển Như nhận được thư của Vệ Hải gửi về, anh ta đã ở Bắc Kinh. Ngoài Đường Uyển Như, anh ta chẳng hề nói cho bất cứ người nào trong nhóm chúng tôi biết thông tin anh ta rời đi.
Anh ta chẳng nói cho Cố Nguyên biết.
Anh ta không muốn nói cho Nam Tương biết.
Anh ta chẳng cần phải nói cho tôi và Cố Ly biết.
Tôi nhìn nó, trên mặt toát lên sự thương cảm không quá mãnh liệt. Vết thương kia trên khóe miệng khiến nó trông như đang cười. Lúc nào cũng mang cái lúm đồng tiền kỳ dị này khiến nó như luôn đầy ắp sự chế giễu cười cợt với cả thế giới, lại giống như sự khoan dung đặng chẳng đừng.
Tôi nghĩ mình mãi mãi không dám nhìn thẳng vào mặt nó, nhìn thẳng vào sự chế giễu mà lại khoan dung của nó.
Cuộc chia ly này bắt đầu từ Nam Tương, giống như một chuỗi quân bài Domino, kể từ giây phút quân bài thứ nhất bị đẩy ngã, câu chuyện của chúng tôi đã khởi động kết cuộc cuối cùng mà chẳng ai có thể đảo ngược. Tiếng quân bài đổ sụp ào ào, giống như tiếng vỗ tay và hò reo của vô số khán giả về phía chúng tôi.
Thực ra Nam Tương không phải là quân bài thứ nhất, quân bài thứ nhất phải là Giản Khê mới đúng. Anh ấy thật may mắn, với tư cách là người đầu tiên rời khỏi xoáy nước này của chúng tôi. Nhiều khi nhớ lại quá khứ, tôi đều không kìm nén được khi hoài niệm về anh ấy, trong lòng đều tràn ngập hâm mộ và ghen tị.
Còn tiếp theo đó, quân bài thứ hai chính là Tịch Thành.
Quân bài thứ ba là Nam Tương.
Quân bài thứ tư là Cố Nguyên.
Quân bài thứ năm là Đường Uyển Như.
Cạ