Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1027 lượt.
i hoa đáng yêu, căn nhà gỗ này được sơn mầu trắng, có những giỏ hoa nhiều mầu sắc treo lủng lẳng, không hỏi gì Kiều Thư bước xuống xe, nhìn con đường có những cây anh đào dọc hai bên đường đi đã bị phủ tuyết trắng xóa, cô mới hỏi:
- Đây là đâu?
- Trong thời gian dạo chơi, em có thể ở căn nhà này, anh sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cho em.
Kiều Thư nhìn vẻ mặt chân thành của Trần Tú, mái tóc đen của anh có vẻ đã lâu chưa cắt, cũng không chỉnh chu như trước đây, khiến chúng lộn xộn lay động mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua. Cô khẽ nhún vai không từ chối, phải cô đã từ chối anh quá nhiều rồi, giờ phút này…ít ra…anh cũng là người bạn duy nhất mà cô có. Cùng anh mang hành lý ít ỏi vào nhà, đóng cửa lại, ấp áp lan tràn khắp cơ thể, Kiều Thư thoải mái thở ra một hơi, thả mình xuống chiếc ghế tựa, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói: thời gian này…phải nhờ anh rồi.
Và từ hôm đó Kiều Thư tá túc ở căn nhà nhỏ giữa khung cảnh rất lãng mạn theo nhận xét của riêng cô, hằng ngày Trần Tú đưa cô đi chơi và ăn uống, cho đến tối đưa cô về nhà an toàn rồi, anh mới lái xe về nhà bố mẹ mình, để Kiều Thư có không gian riêng cho bản thân. Cô rất hiểu Trần Tú, và cũng cảm ơn anh đã tạo cho cô cảm giác thoải mái nhất có thể. Kiều Thư cười nhẹ nhìn Trần Tú rời đi, tân sâu trong trái tim mình, cũng xuất hiện cảm giác đau lòng vì không thể đáp trả tình cảm sâu đậm này.
Trần Tú vẫn nhìn Kiều Thư không rời mắt, người con gái trước mặt anh…dù anh cố gắng bao nhiêu vẫn không thể vứt bỏ được tình cảm này, vậy tại sao lại không thể cố gắng. Trần Tú cười nhẹ rồi tựa lưng vào ghế nói:
- Được…chúng ta cùng nhau về.
- Anh về cùng em?
- Phải…anh vẫn muốn theo em đến cùng.
Kiều Thư cười, nụ cười mang theo vài phần yếu ớt cô nhìn sâu vào đôi mắt dứt khoát của anh mà nói:
Trần Tú nhìn biểu cảm của Kiều Thư, anh hiểu cô đang nhớ nhung chuyện gì. Anh đành hướng sang chuyện khác để phân tán tư tưởng của cô:
- Hình như có người thường xuyên đến thăm bác gái.
- Chắc là Thái Khang.
- Em về nhà không?
- Trước hết em về chỗ em đã, rồi sắp xếp về thăm nhà sau.
Kiều Thư ngồi lại một chút nữa, mới cùng Trần Tú trở về. Cô dọn dẹp nhà cửa, sau đó xem lại công việc. Kiều Thư bấm một dãy số, cô nói: chuẩn bị cho tốt, ngày mai tôi tới công ty…sau đó cúp máy, ăn tạm gói mì tôm rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau, cô đến công ty mà bà Thu Nga để lại cho cô, công ty không quá lớn nhưng cũng có chút tiếng tăm, hoạt động trong lĩnh vực quảng cáo mà cô yêu thích…bỏ bê một năm, cũng may trong công ty toàn tâm phúc được bà Thu Nga giao phó hết, nên Kiều Thư cũng yên tâm, giờ trở về tiếp nhận, chắc chắn phải khiến nó phát triển mạnh mẽ.
Thời gian này cô xem lại hết giấy tờ trong vòng một năm qua, thống kê lại và tiếp nhận những hợp đồng quảng cáo mới, cô cũng không ngại ngùng, mở rộng thị trường sang tổ chức sự kiện…dù có chút khó nghĩ vì đối đầu với SUN nhưng cũng đành vậy…công việc không kiêng nể ai mà. Sau đó Kiều Thư trực tiếp liên lạc với những đối tác trước đây cô từng cùng làm việc khi còn bên SUN để giới thiệu công ty FLY của mình. Thật may mắn phản ứng của họ khá tốt.
Kiều Thư đứng lên nhìn qua khung cửa sổ, trời đã không còn quá lạnh, nắng cũng đã sậm mầu hơn, chiếu lên bức ảnh bà Thu Nga và Kiều Thư chụp chung vào dịp sinh nhật 18 tuổi của cô. Cầm lên bức ảnh, Kiều Thư khẽ cười…giờ đây cũng đã 28 tuổi, không còn bé bỏng, ngây ngô như lúc mới trưởng thành nữa…thời gian thật là thần kì…có thể thay đổi vạn vật…biến hóa tất cả.
Kiều Thư đang đắm mình trong dòng suy nghĩ của bản thân, thì bỗng giật mình vì tiếng gõ cửa dứt khoát. Cô khẽ động và nói :
- Mời vào.
Nhìn người bước vào một thân âu phục đen, như làn gió mạnh mẽ thổi vào căn phòng, Kiều Thư ngạc nhiên khi nhìn lên khuôn mặt thân thuộc của Trần Tú, cô liền hỏi:
- Anh đi đâu vậy? Lần đầu thấy anh ăn mặc như thế này.
Trần Tú nhún vai…
- Khác lắm sao? Không đẹp hả?
- Rất đẹp.o_o
Kiều Thư đưa ngón tay trái lên biểu lộ sự thành thật của mình, Trần Tú bật cười nhìn gương mặt cố tình tỏ ra ngây ngô của Kiều Thư…phải…anh còn mong chờ gì hơn nữa chứ. Trần Tú hài lòng nói:
- Mời em đi ăn được không? Anh đi bàn công chuyện làm ăn, xong xuôi rồi, vừa hay đến giờ cơm, tiện đường anh đưa em đi ăn luôn.
Kiều Thư không nói gì thêm, cũng không phân vân, cô với lấy túi xách mầu nâu, khoác lên vai nhìn Trần Tú mà nói:
- Đi thôi, em mời.
Sau đó hai người cùng nhau sánh bước ra ngoài trong sự hâm mộ của nhân viên trong công ty… Hóa ra Tổng Giám Đốc xinh đẹp cũng có nơi có chốn rồi, phải là người đàn ông mạnh mẽ như vậy mới xứng tầm chứ…có phải hay không?
Khi đi ăn uống xong, vì không thoải mái, nên Trần Tú đưa Kiều Thư về thẳng nhà, cô không nói nhiều, trực tiếp vứt túi xách, thả người ngay trên ghế salong, cũng nhanh chóng đi vào giấc ngủ. Trần Tú nhìn Kiều Thư mệt mỏi như vậy cũng cảm thấy không vui vẻ. Anh ngồi đối diện với khuôn mặt thanh tú của Kiều Thư, yên lặng ngắm nhìn, khẽ đặt tay