80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tìm Lại Niềm Tin

Tìm Lại Niềm Tin

Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1144 lượt.

đã kiên nhẫn đủ lâu rồi, và cô cũng đã đến lúc bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác, cũng nên cho anh, cho cô một cơ hội có phải không? Kiều Thư nén xuống tiếng thở dài, cô không tỏ thái độ gì, chỉ lẳng lặng gật đầu, biểu lộ thái độ đồng ý. Trần Tú như thở ra một hơi thanh thản, ôm lấy cô, trân trọng mà nói:
- Anh không cố ý ép buộc em, chỉ muốn tranh thủ cho bản thân mình một chút thôi…được không.
Kiều Thư giấu mặt nơi bờ vai anh, khiến Trần Tú không biết cô đang che giấu cảm xúc thế nào, chỉ cảm nhận được cô thở dài miễn cưỡng gật đầu mà thôi…anh nhắm chặt mắt lại, đau lòng thầm nghĩ Kiều Thư…chỉ một lần này, một cơ hội này thôi…anh sẽ không khi nào làm em đau lòng, không khi nào thương tổn em…xin lỗi..hãy chấp nhận anh ích kỷ…một lần duy nhất…được hay không?
Sau đó Kiều Thư duy trì nụ cười dịu dàng mà một năm nay thường có, cô nghiêng đầu nói:
- Anh về chuẩn bị đi, 6h30 đến nhà đón em. Được không?
Trần Tú véo nhẹ má Kiều Thư khiến cô không quen nên vội vàng né tránh, anh cười tươi như muốn phá tan khoảng cách. Sau đó mới ra về, cũng không quên nhắc nhở: 6h30 anh đợi em ở dưới nhà.
Khi Trần Tú đi rồi, Kiều Thư mới thở ra nhẹ nhõm, vừa nãy cô cảm thấy như có một tảng đá nặng nề đè trên ngực mình vậy… Haizzzz, dù sao cũng nên thử, chẳng phải trước đây cô đã nói, nếu có khả năng cô sẽ yêu Trần Tú hay sao, giờ cô biết mình đủ khả năng rồi mà.
Kiều Thư cũng nhớ đến thời gian ở Nhật Bản, hôm đó trời đã về chiều, một mình cô đi dọc trên đường ngắm nhìn sắc đỏ rực rỡ nhưng lại trầm tư có vài phần buồn bã của lá phong đang bay bay trong gió. Kiều Thư đứng lại, cảm nhận thật sâu sắc nỗi bi thương trong lòng mình, người cô yêu thương tin tưởng nhất chính là mẹ…cũng bỏ cô đi…người khiến cô tỉnh ngộ, tiếp tục gắng gượng, tin tưởng cuộc đời này vốn dĩ cũng không quá bất công, người hứa rằng sẽ không khi nào rời bỏ cô…rồi cũng vứt cô lại mà tìm vui nơi khác. Kiều Thư cay đắng nhìn lại quãng đường mà mình đã đi qua, người bạn thân nhất cũng không thể giữ lại, người mình thương yêu tin tưởng nhất cũng không thể bên cạnh, người cho mình sức mạnh để tiếp tục sống cho ra sống…rồi cũng phải buông tay…vậy còn gì níu giữ bản thân mình nữa chứ? Tư tưởng bị phân tán, tinh thần sa sút, xuống dốc không có điểm phục hồi…Kiều Thư thẫn thờ lang thang vô định, khi dừng chân thì nhìn thấy một quán bar bên đường, không suy nghĩ nhiều mà bước vào gọi vài ly rượu uống không có cảm giác gì, cho đến khi đứng không vững nữa mới tính tiền rồi ra về. Nói là ra về nhưng quả thật là không biết nên đi đâu, lang thang một lúc không hiểu vì sao lại đứng trước một hồ nước thật lớn. Nhìn mặt nước lấp lánh bởi ánh đèn đường, cô thích thú muốn được chạm vào thứ ánh sáng xa vời và hư ảo ấy…với tay ra, mong mỏi có thể bắt lấy những điều không tồn tại, bỗng nhiên nước mắt lăn dài, cô lên tiếng…mẹ, có phải hay không, nếu con lấy được ánh sáng kia thì có thể gặp mẹ…mẹ, thật lòng, con chỉ muốn được ở cạnh mẹ mà thôi… sau đó cô liều mình đòi nhào người xuống lòng hồ lạnh giá, tưởng chừng như sắp tơi nơi thì bị một lực đạo thật lớn kéo lại. Kiều Thư ngã người về phía sau, mờ mịt nhìn người đang hốt hoảng ôm chặt lấy mình mà nói: Kiều Thư, còn có anh, có anh rất cần, rất cần em, đừng bỏ lại anh có được không, đừng đối xử tàn nhẫn với anh như vậy… Khi đó Kiều Thư liền chầm chậm nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, mang theo đầy nước mắt và hơi rượu, sáng hôm sau tỉnh dậy thì đã thấy Trần Tú bên cạnh bát cháo nóng hổi đợi cô. Tuy hơi đau đầu nhưng sự việc tối qua cô vẫn hình dung lại rất rõ, khẽ giật mình cô hỏi: vì sao biết em ở nơi đó? Trần Tú rất thản nhiên như không có chuyện gì to tát nói: một cậu em hôm đi leo núi cùng gọi cho anh, nói cô gái hôm trước bị ngã một chút mà anh đã cuống cuồng lên, đang giận anh uống rượu giải sầu ở đó, nói anh nhanh đến đưa em về, nếu không sẽ bị cậu ta bắt mất, nên anh cấp tốc chạy tới cướp người về nói xong anh còn cười rất hồn nhiên khiến cô cũng thoải mái mà cười trước sự pha trò của anh, nhưng từ đó anh cũng theo cô rất kỹ, cho đến khi Kiều Thư hứa cô sẽ không uống rượu nữa, anh mới cho cô tự do.
Lắc đầu với những suy nghĩ vẩn vơ của mình, thu xếp bàn làm việc, chuẩn bị một chút những gì cần giới thiệu về công ty mình tối nay, rồi mới yên tâm ra về. Trên đường về, cô rẽ vào Thiên Minh, chọn một vài bộ đồ dự tiệc và phụ kiện kèm theo. Khi về tới nhà, Kiều Thư mở tủ lạnh lấy hộp sữa uống hết sau đó mới bắt đầu công cuộc trang điểm… Sau khoảng một tiếng thì tất cả cũng xong xuôi, cô nhìn đồng hồ đã 6h15, ra ban công nhìn xuống, thấy xe Trần Tú đã dừng ở dưới. Cười nhẹ, cô ra khỏi nhà, xuống tới nơi chỉ thấy Trần Tú nhìn cô không chớp mắt. Khẽ hua tay trước mặt anh để đánh động, cô nói:
- Đi thôi, còn nhìn em nữa…sẽ không kịp đâu.
Trần Tú cười ngượng gật đầu, ga lăng mở cửa xe cho Kiều Thư, rồi mới vòng sang ghế lái, ngồi vào và chạy thẳng đến khách sạn tổ chức tiệc mà Kiều Thư nói. Anh chẳng cần quan tâm kia là công ty gì, chỉ cần biết có thể ở bên Kiều Thư thêm phút nào, là anh hạnh phúc thêm ph