Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1034 lượt.
lên vầng trán nhỏ xinh của cô, Trần Tú nhíu mày, thật nóng…tại sao tự nhiên lại sốt như thế này? Anh vội vàng đứng lên đi ra ngoài mua thuốc cho Kiều Thư.
Kiều Thư mơ màng mở mắt…tại sao đầu lại đau như thế này??? Ai kia…thân ảnh này…rõ ràng là Minh Tùng, nhưng lại có điểm khác…ánh mắt anh tại sao lại đau đớn như vậy? Vì sao lại có cảm giác như anh đi không được vững vàng như thế kia? Kiều Thư muốn mở lớn cặp mắt mình ra để nhìn thật rõ ràng thân ảnh ấy, nhưng tại sao lại không thể…cô chỉ biết mấp máy đôi môi hơi nhợt nhạt của mình…gọi tên anh thổn thức: Minh Tùng…Minh Tùng..là anh có phải hay không? sau đó cô lại chìm vào giấc ngủ mê man của cơn sốt kéo đến.
Khi mở mắt ra, đã thấy mình nằm trong phòng ấm áp, trên trán còn truyền tới một cảm giác mát mát…đặt tay lên…thì ra là chiếc khăn ướt đang yên vị trên trán…mùi thức ăn ở đâu bay vào, cô hồi tưởng lại hình ảnh Minh Tùng đắp chăn lên người mình, nên vội vàng chạy ra bếp…anh đang nấu cơm phải không? Là anh ở nơi này đợi cô về phải không?
Kiều Thư đến cửa bếp, cô đứng lặng người nhìn thân ảnh cao lớn, mặc chiếc sơ mi xám mầu, đang hì hụi cắt thái gì đó…Kiều Thư ngơ ngẩn, chầm chậm lại gần, dần đưa bàn tay mảnh khảnh của mình về phía tấm lưng, vừa chạm được vào đích, cô bỗng giật mình khựng người lại…đây không phải giấc mơ..anh ở đây, thật sự ở đây? Cô ngẩng nhìn lên khuôn mặt phóng đại trước mắt…thêm lần nữa giật mình thu tay về, đồng thời lùi người lại…
- Em tỉnh rồi? Mau đi rửa mặt rồi ăn cơm, xong còn uống thuốc.
- Trần Tú???
Kiều Thư hoang mang hỏi ngây ngốc, Trần Tú hơi nheo mắt, anh nói:
- Anh thấy em sốt, nên không thể ra về, em ăn xong, uống thuốc đầy đủ rồi anh về được không?
Kiều Thư bàng hoàng không nói gì, chỉ nhanh chóng gật đầu, sau đó đi vào phòng, để lại một ánh mắt đau đớn phía sau… Anh phải làm gì, làm gì khi người con gái trong lòng mình, nhìn mình và gọi tên một người đàn ông khác… Cuộc đời Trần Tú anh, chưa từng thất bại trong lĩnh vực nào, chỉ thất bại vì một người tên Kiều Thư và thất bại trước một người tên Minh Tùng…anh sẽ nhớ mãi khoảnh khắc, mình bế thân hình mảnh mai của Kiều Thư trên tay, đưa cô vào phòng ngủ, tưởng chừng như đó chính là hạnh phúc rồi, nhưng không nghĩ đến khuôn mặt ửng đỏ của Kiều Thư mờ mịt, đôi môi nhợt nhạt mấp máy Minh Tùng…sẽ không ai biết giây phút đó trong anh trống rỗng thế nào, cảm giác giống như bị ai đó lấy gậy giáng thật mạnh xuống đầu mình…nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười mà tiếp tục công cuộc theo cô ấy…dù biết trước kết quả có lẽ mãi mãi vẫn là con số không mà thôi… Kiều Thư…thời gian xóa nhòa nhiều thứ nhưng cũng lại ghi đậm thật nhiều thứ…với anh…tình yêu ấy càng trải qua thời gian thì càng sâu đậm, còn với em…nếu trải qua thời gian, liệu có thể xóa bỏ quãng thời gian đó chăng??? Liệu trung thành với thời gian, thì em có thể nhận thấy sự chung tình của anh hay không???
Thoắt cái, Kiều Thư đã về nước được hơn nửa năm, chỉ trong khoảng thời gian đó, cô đã đưa công ty hoạt động trong một quỹ đạo rất ổn định, hơn thế…chỗ đứng của công ty FLY có vẻ đã cao thêm một bậc, khiến nhiều nhân vật lão làng trong công ty cũng phải nể phục và công nhận năng lực của Kiều Thư.
Tối nay cô có một buổi tiệc cần tham gia, cũng nên chuẩn bị cho kĩ, công ty dầu khí này đang muốn tổ chức một buổi đấu giá, đang cần tìm một công ty tổ chức sự kiện lên kế hoạch và thực hiện. Nếu có được hợp đồng này trong tay, đảm bảo danh tiếng của FLY sẽ ngang tầm với SUN ngay lập tức…vì vậy, chắc chắn phải đánh bật được SUN lần này. Nhưng có một vướng mắc tương đối lớn… Hôm nay cũng trùng hợp là sinh nhật của Trần Tú, anh đã nói với cô từ sớm, giờ không biết nên nói với anh như thế nào đây. Còn đang suy nghĩ thì Trần Tú đã đi vào, anh luôn như một cơn gió mát mẻ ào vào nơi mà cô đang đứng, như muốn ngay lập tức cuốn cô đi theo mình. Kiều Thư cười nhẹ khi thấy gương mặt phấn khích của anh:
- Đi thôi, anh sẽ đưa em tơi nơi lãng mạn để ăn cơm.
- Sinh nhật anh đáng ra phải để em mời chứ.
- Không cần, chỉ cần em tham gia là đủ rồi.
Nụ cười trên môi Kiều Thư chợt tắt khi nghe Trần Tú nói như vậy, thật sự cô rất áy náy…anh luôn bên cô mỗi lúc cô cần, vậy mà chỉ một hôm sinh nhật anh cô cũng không thể tham dự cùng anh…thấy biểu cảm của Kiều Thư thay đổi, Trần Tú liền hỏi:
- Sao vậy? Có việc gấp ư?
- Ừm, em phải tham gia một buổi tiệc, nhân tiện tranh hợp đồng với SUN.
- Rất quan trọng sao?
- Nếu có được hợp đồng lần này, thì chỉ cần một bước, liền ngang hàng với SUN.
- Vậy thì phải tham gia rồi.
- Nhưng…
- Không sao, anh sẽ đi cùng em, như một partner được không?
Kiều Thư tròn mắt nhìn Trần Tú, anh tiếp:
- Sao vậy? Hôm nay là sinh nhật anh, em không nên vứt anh lại một mình chứ.
Kiều Thư thấy Trần Tú bày ra gương mặt khổ sở, cô đành bật cười mà đồng ý. Trần Tú lại bỗng nghiêm mặt, anh nói:
- Nhưng khi tham gia xong, em nhất định phải cùng anh đón sinh nhật…và thực hiện điều ước của anh.
Kiều Thư không cười nữa, cô nhìn sâu vào ánh mắt dứt khoát của Trần Tú…có lẽ anh