Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1030 lượt.
út ấy…như vậy là đủ rồi…nếu có ai nói…anh yêu đến mù quáng, ngốc nghếch…thì anh cũng chỉ có thể cười mà nói rằng..rất xứng đáng mà thôi.
Khoảng chừng 30′, hai người đã tới nơi, dừng xe trước cửa để phục vụ cất vào bãi đỗ xe, sau đó Kiều Thư khoác cánh tay Trần Tú đi vào đại sảnh, đã có rất nhiều khách khứa ở đây, nhìn đâu cũng thấy sang trọng và đẳng cấp. Nhưng khi Kiều Thư và Trần Tú bước vào, không tránh khỏi trở thành tâm điểm thu hút tại bữa tiệc, bởi Trần Tú sừng sững, uy nghiêm và mạnh mẽ như một vị thần bên cạnh để bảo vệ một bông hoa hồng thanh khiết mỏng manh. Kiều Thư khoác trên mình bộ lễ phục trắng, phần trên ôm sát lấy thân người, phía chân váy thì nhẹ nhàng vì chất liệu vải mềm mại, khiến chủ nhân yêu kiều thêm vài lần, một hàng đá quý màu trắng lấp lánh ở ngực khiến Kiều Thư thu hút đến bất ngờ, suối tóc đen dài ngang lưng được gọn gàng giữ lại bằng một chiếc cặp sang trọng để lệch về bên phải rất tự nhiên, vô tình làm tăng thêm vẻ đài các lại trẻ trung đến đáng ngạc nhiên của cô. Khí chất dịu dàng lại cao quý, kết hợp với một khí thế lịch lãm nhưng lại lạnh lùng cao ngạo, khiến không ai có thể rời mắt khỏi đôi kim đồng ngọc nữ này. Ngay đến một người nào đó rất bí ẩn từ xa nhìn lại, cũng bị thu hút mà nở một nụ cười, nhưng nụ cười dù tỏa sáng bao nhiêu thì cũng ẩn hiện rõ ràng nét đau đớn và nuối tiếc bấy nhiêu.
Buổi tiệc nhanh chóng được bắt đầu. Mọi người đều tập trung lại gần sân khấu để nghe MC giới thiệu. Khi người đại diện của công ty đứng ra phát biểu…thì Kiều Thư giật mình sững người, còn Trần Tú thì bật thành tiếng bất ngờ Minh Tùng??? , lúc sau mới nghe Kiều Thư lên tiếng:
- Không phải, đó không phải Minh Tùng.
Trần Tú nhìn sang khuôn mặt rất bình thản của Kiều Thư, rồi lại nhìn lên sân khấu, rõ ràng là khuôn mặt, dáng người kia…duy chỉ có mái tóc không phải mầu vàng mà thôi. Anh chàng kia nhìn có vẻ giống người châu Á nhiều hơn, có điều mắt lại mầu xanh, nhưng rõ ràng…
- Anh ta có lẽ là em trai của Minh Tùng, trước đây có nghe qua, họ là anh em sinh đôi.
Kiều Thư vẫn chăm chú nhìn lên phía sân khấu, như muốn kiếm tìm một bóng hình quen thuộc xưa, nhưng chỉ là người giống người, chứ không phải là một. Cô cười, mang theo dư vị trào phúng thì nghe thấy người phía trên nhắc đến mình. Anh ta nói:
- Tôi muốn hợp tác cùng công ty FLY lần này, không hiểu TGĐ Võ Kiều Thư có đồng ý hay không?
Kiều Thư bỗng giật mình nhìn người đàn ông đào hoa đang tiến dần lại phía mình, anh ta như nhìn thấy sự bối rối trong mắt cô, và cũng coi thường sự tồn tại của Trần Tú bên cạnh. Đứng trước mặt Kiều Thư rồi, anh ta mới nhìn sâu vào đôi mắt đang hoang mang của cô, rất tự tin mà tươi cười…phải…thật giống…anh ta rất giống với Minh Tùng nên khiến cô không tự chủ được mà run rẩy. Như đề phòng, Kiều Thư bám chặt hơn vào cánh tay của Trần Tú, nhưng đồng thời cũng lùi lại hai bước, tất cả hành động của cô đều không thể qua khỏi cặp mắt xanh thăm thẳm của Minh Hải. Anh ta khẽ cười sau đó tiếp tục:
- Sao vậy? Công ty chúng tôi không đủ hấp dẫn để TGĐ Võ Kiều Thư đây nhận lời ư???
Xung quanh đã bắt đầu xì xào bàn tán…ai mà không biết công ty Tùng_Hải nổi tiếng như thế nào chứ, nếu nói Tùng_Hải không đủ hấp dẫn thì còn công ty nào đủ hấp dẫn đây?
Kiều Thư cố gắng trấn định lại bản thân, cô nhìn thẳng vào Minh Hải đang bông đùa trước mặt mình mà hỏi:
- Nếu FLY chúng tôi nhận hợp đồng này, liệu có nhận được ưu đãi gì hay không?
- Ha ha…câu hỏi này không phải TGĐ Võ Kiều Thư đây đã tìm hiểu từ trước hay sao? Không có lý gì cô lại tự nhiên tham gia buổi tiệc này?
Kiều Thư bị đánh bất ngờ bởi lý lẽ của Minh Hải, cô không thể phản kháng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đôi mắt như biển cả đang đùa giỡn với cô mà thôi. Trần Tú bên cạnh như muốn chiến đấu, lại bị cô giữ lại. Kiều Thư rất thoải mái mà cười:
- Coi như hôm nay tôi đi không mất công, cũng đã thu hoạch được khá nhiều. Giờ cũng có thể ra về, nếu quý công ty có hứng thú, ngày mai có thể cử người tới FLY bàn kế hoạch cụ thể, chúng tôi rất sẵn lòng tiếp đón.
Sau đó lịch sự mà gật đầu, rồi kéo Trần Tú định nhanh chóng quay bước ra phía cửa…cô không thể phủ nhận, rõ ràng người này không phải Minh Tùng, nhưng…khí thế của anh ta…rất áp bức cô…khiến tim cô…không có khả năng yên ổn. Nhưng Kiều Thư vừa định quay người, thì bỗng giật mình đứng lại vì mái tóc đen dày, như thác nước vô tình bị tháo tung ra khỏi chiếc cặp lấp lánh, làm chúng tự nhiên buông thả mềm mại khiến Kiều Thư bỗng mang một vẻ đẹp kiều mị đến say đắm lòng người. Cô nhíu mày quay người lại, chỉ thấy Minh Hải bày ra một vẻ mặt nghiêm túc, nhưng ánh mắt sâu thăm thẳm lại thêm chút lãng tử phiêu bồng, bỡn cợt mà nói:
- Nếu không ngại, có thể tặng tôi chiếc cặp tóc này, coi như quyên góp vào buổi đấu giá từ thiện tới đây được chứ, tôi đảm bảo sẽ thu được rất nhiều tiền.
Khuôn mặt Kiều Thư thanh tú, được mái tóc đen nhánh ôm ấp yêu thương, ánh mắt long lanh khiến người nhìn phải say đắm, đôi môi anh đào rất bình thản nhẹ nhàng cười và nói:
- Nếu anh Minh H