Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tìm Lại Niềm Tin

Tìm Lại Niềm Tin

Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1133 lượt.

ải đây đã nói vậy, tôi rất sẵn lòng mà quyên góp, chỉ hi vọng lần sau…anh có thể lịch sự hơn một chút, không cần dùng biện pháp giống như là…cướp của vậy.
Rồi quay bước ra cửa, không nhìn lại dù chỉ một lần, khiến Minh Hải ở phía sau thẫn thờ…đúng là có năng lực, không trách lại nắm được Minh Tùng như…haizzz khổ cho anh…dính vào vụ này, đau đầu đây… Minh Hải nhìn về nơi người nào đó đứng lấp sau sân khấu, lặng lẽ hướng ánh mắt về phía Kiều Thư đang nắm chặt cánh tay Trần Tú mà vững vàng bước đi…ánh mắt kia…Minh Hải anh không thể san sẻ nổi, nó quá trống rỗng, quá vô định, và quá luyến tiếc… Minh Hải đi gần lại, đưa chiếc cặp tóc nhỏ bé trong lòng bàn tay cho Minh Tùng…Minh Tùng chỉ lặng lẽ không nói gì, nắm chắc chiếc cặp như muốn níu giữ lấy chút hơi ấm ít ỏi của Kiều Thư còn sót lại, rồi lặng lẽ rời đi…Kiều Thư…anh không thể vứt bỏ đoạn tình cảm này…tình yêu không phụ thuộc vào năm tháng, mà phải xem mình gặp có đúng người hay không, và anh tin tưởng…bản thân mình chắc chắn đã gặp người mà mình không có khả năng buông.






Kiều Thư ra đến ngoài, lặng lẽ hít một hơi như để ổn định lại tâm trạng chao đảo của mình, cô luôn có cảm giác…một ánh nhìn nào đó dõi theo mình không rời…cho đến khi đối diện Minh Hải, tim cô như rung lên một hồi mà không thể an ổn…đối diện với một người giống Minh Tùng, là trường hợp cô chưa từng nghĩ tới… Và cảm xúc bây giờ, càng quá sức tưởng tượng của cô…
Trần Tú nhìn cô đang ngây ngốc, anh không nói gì, chỉ mở cửa xe rồi nhẹ nhàng để Kiều Thư ngồi vào. Anh lái xe đi mà cũng lặng lẽ không nói gì…không những thua Minh Tùng…thậm chí ngay đến một người giống với Minh Tùng…anh cũng không có khả năng chiến thắng..bỗng nhiên một luồng khí nóng bừng lên, Trần Tú tức giận đập mạnh vào tay lái khiến Kiều Thư giật mình bừng tỉnh, cô hốt hoảng nhìn sang vẻ mặt đang cô gắng kìm nén của Trần Tú, anh không nói gì, chỉ tấp xe vào lề đường, dừng lại, mở cửa xe và đi ra phía thành cầu. Mặt chạm vào luồng gió đêm mát mẻ, Kiều Thư hơi so vai đi lại gần phía Trần Tú, thấy anh rút ra điếu thuốc châm lửa hút. Cô không cản anh vì biết tâm trạng anh hiện giờ…Kiều Thư biết Trần Tú hoang mang và thất vọng, anh cũng đang rất tức giận. Cô không nói gì, chỉ im lặng đứng sau anh như vậy. Khi đã hút xong điếu thuốc, Trần Tú mới dần bình ổn lại tâm trạng. Nhìn lại Kiều Thư đang đứng phía sau mình, anh thở dài bất lực nói:
- Về thôi, anh đưa em về.
- Chúng ta…yêu nhau đi.
Trần Tú bỗng im lặng khi nghe tiếng Kiều Thư đưa ra đề nghị, anh sững sờ không biết mình nên vui hay nên buồn. Trần Tú nhìn xoáy vào Kiều Thư đang hướng ánh mắt đi xa xăm, anh nhẹ nhàng đi đến trước mặt Kiều Thư, đột nhiên ôm lấy eo cô, kéo cô lại thật gần phía mình. Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Kiều Thư, anh bật cười cay đắng gay gắt nói:
- TGĐ Võ Kiều Thư…phiền cô…
- Anh là Minh Hải?
- Phải, tôi là Minh Hải.
- Có chắc chắn không?
- Vậy cô chắc chắn rằng tôi không phải Minh Hải sao? Cô nghĩ tôi có thể là ai?
Kiều Thư ngẩn người, đúng, cô không thể vì anh ta giống Minh Tùng mà lộn xộn cảm giác của mình được. Hơi trấn định bản thân, Kiều Thư thu tay về, lịch sự chìa tay ra làm tư thế mời ngồi, vừa đi lại chỗ ngồi của mình vừa nói:
- GĐ Minh Hải, thật ngại quá để anh đợi lâu, lần sau anh có thể liên hệ trước, tôi đảm bảo sẽ không để xảy ra sự việc như hôm nay.
- Không có gì, cũng không tính là lâu, chúng ta có thể bàn việc được chưa?
Kiều Thư gật đầu, thấy Minh Hải đưa ra một tập hồ sơ mầu vàng, Minh Hải nói:
- Trong đây là những đồ vật tôi muốn bán đấu giá. Tôi muốn buổi từ thiện lần này có thể hướng tới nhiều thành phần xã hội, ai cũng có thể tham gia đóng góp. Chủ yếu thu được nhiều tiền cho cô nhi viện mà thôi. Phần thu hút khách hàng như thế nào, cũng do bên cô chủ đạo, bên tôi chỉ cung cấp chi phí và sản phẩm, thành công hay không chủ yếu là do bên cô.
- Không thể nói như vậy, nếu bên anh không đưa giấy mời đên những công ty lớn, thẳng thắn mà nói chúng tôi không có khả năng mời được họ. Chúng tôi chỉ nhận mời thêm khách, chứ không phải toàn bộ. Chúng tôi hợp tác với Tùng_Hải, nhưng trên thực tế là làm thuê cho công ty anh, chứ không thể ngang hàng cùng công ty anh. Vì vậy, phần khách khứa chúng tôi không nhận được.
Minh Hải nhìn khuôn mặt thẳng thắn của Kiều Thư, anh khẽ cười:
- Được, nhưng cô có nhiệm vụ cùng công ty tôi đi đưa thiệp mời. Hợp tác lần này đưa công ty cô vươn tới tầm cao nào, cô hiểu rõ. Cơ hội như thế này, cũng nên bỏ chút sức lực có phải hay không? Tôi cũng muốn buổi đấu giá này thành công một cách tốt đẹp nhất, để PR cho Tùng_Hải chúng tôi, vì vậy, cô hãy làm một quảng cáo, chúng tôi sẽ liên hệ với đài truyền hình, giới thiệu về buổi từ thiện lần này. Hi vọng sẽ thu hút nhiều sự chú ý. Cô hiểu ý tôi chứ? Cứ làm rầm rộ nhất, bắt buộc phải thành công.
Kiều Thư nhìn Minh Hải nói, mà tim cô luôn rung động thật mạnh, lí do gì mà người này luôn khiến cô liên tưởng đến Minh Tùng, rõ ràng là chỉ giống nhau thôi,