Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1041 lượt.
rời trước mặt, một mầu đen tuyền thâm trầm đi sâu vào đáy mắt. Ông Thái Hòa lên tiếng:
- Muộn rồi, sao lại tới giờ này?
- Con đi thăm mẹ, tiện thể ghé vào đây. Từ hôm về, cũng chưa gặp bố.
- Còn nhớ tới ông già này sao?
Kiều Thư thở dài hỏi lại:
- Dạo này sức khỏe bố thế nào? Con nhìn bố hơi gầy, có phải hay không làm việc quá sức?
Ông Thái Hòa cười cười nói:
- Thái Khang cũng về bên này rồi, nên không đáng lo. Công ty dạo này thế nào?
- Con đang cố gắng, hi vọng sẽ không thất bại.
- Có gì cần cứ nói, bố và Thái Khang sẽ ủng hộ.
Kiều Thư hơi giật mình khi nghe ông Thái Hòa nói, cô nhìn sang sườn mặt vẫn bình thản của ông, khẽ cười rồi nói:
- Hôm nay bố hơi khác.
- Sao? Vì quan tâm con ư? Đó không phải việc mỗi ông bố cần làm à?
Kiều Thư cười cười, rồi ngả lưng ra ghế. Ông Thái Hòa đứng lên, xoa xoa đầu cô bảo:
- Trước đây là do bố không quan tâm đến con, hi vọng giờ còn kịp làm điều ấy. Ngồi nói chuyện với Thái Khang nhé, bố đi nghỉ, nếu muộn thì ở lại đây, mai về.
Kiều Thư như bất động bởi lời nói và hành động của ông Thái Hòa, phải hay không đó là ông Thái Hòa đang quan tâm cô…cứ nghĩ rằng cô không cần người bố này, không ngờ…chỉ một cử chỉ quan tâm lại khiến cô bàng hoàng như vậy. Kiều Thư giữ nguyên vẻ mặt ngơ ngác ấy ngay cả khi Thái Khang ngồi gần bên, cô cũng không hề biết. Khiến anh bật cười, vươn người gõ nhẹ trước trán cô, Kiều Thư mới bừng tỉnh. Nhìn sang vẻ mặt hiền hòa của Thái Khang, Kiều Thư hơi nghiêng đầu, cô cười trước dáng vẻ này của anh. Thái Khang mặc một bộ đồ thể thao thoải mái mầu xanh nhạt, tóc đen để tự nhiên lòa xòa trước mặt, anh cười nhẹ nhàng mà thư thái, ánh mắt nhìn cô mang chút gì đó xa xăm. Cô buột miệng:
- Thái Khang…chúng ta có đúng là anh em ruột không vậy?
Thái Khang giật mình, hoang mang nhìn Kiều Thư, khuôn mặt biến sắc rõ rệt, anh vội vàng hỏi lại:
- Em nói lung tung gì thế?
- Sao anh lo lắng quá vậy, em đùa thế thôi, vì nhìn da anh trắng, sao em là con gái mà không trắng như anh, mũi lại thẳng như thế kia…hình như anh lấy hết cái đẹp của em.
Thái Khang thở phào nhẹ nhõm, anh bỗng nghiêm mặt:
- Kiều Thư…nhớ cho kĩ, chúng ta là anh em. Em không hề thua kém anh, chỉ có anh…luôn thấy xấu hổ trước mặt em. Thời gian em không ở đây anh đã suy nghĩ khá nhiều, cũng nhìn lại cách sống của bản thân mình…đúng là anh cần thay đổi rất nhiều để hoàn thiện mình. Buông thả và bất tài đủ rồi, cũng đến lúc anh phải nghiêm túc với cuộc sống của mình…. Kiều Thư…anh muốn được em tôn trọng, đúng nghĩa là một người anh trai.
Kiều Thư kinh ngạc nhìn sâu vào đôi mắt nghiêm túc của Thái Khang…đúng vậy, là cô trước giờ luôn không để Thái Khang vào mắt. Kiều Thư thường quan niệm, chỉ có những người trầm ổn, sâu sắc, làm được việc, thì mới là người có năng lực. Mà với một người như cô, nếu không có năng lực thì không cần phải xét đến. Hơn nữa, trước mặt cô Thái Khang cũng chẳng có gì để mà tự hào…nhưng Thái Khang hiện tại, như gặp phải điều gì đó đả kích thật lớn, khiến anh phải nghiêm túc nói với cô những lời này. Kiều Thư liền ổn định cảm xúc, cô chỉ cười cười đứng lên, nhìn xuống Thái Khang và nói:
- Một năm trôi qua anh cũng thay đổi nhiều, em rất thích phong thái này của anh, em mong chờ một ngày, có thể tôn trọng anh…đúng nghĩa là một người em gái, tôn trọng anh trai mình.
Sau đó Kiều Thư quay lưng đi, Thái Khang không đứng lên, chỉ nhìn theo phía sau cô và trầm thấp nói:
- Kiều Thư…nếu gặp lại Minh Tùng…được hay không…cho anh ta thêm một cơ hội.
Kiều Thư đứng sững lại vì câu nói của Thái Khang…cô quay người, nhíu mày nhìn anh:
- Từ khi nào…anh lại quan tâm đến Minh Tùng?
- Không hẳn vậy…chỉ là…
- Khi em đi đã có chuyện gì?
Thấy Kiều Thư trực tiếp ngắt lời mình, Thái Khang nhìn sâu vào ánh mắt đang dậy sóng của cô…anh thở dài:
- Trên đường tới chỗ em…anh ta bị tai nạn…sau đó như thế nào, anh cũng không rõ lắm, chỉ có điều…anh biết…anh ta cũng vì em không ít…nên…
- Tai nạn?
- Ừm…
- Sao anh biết Minh Tùng bị tai nạn?
- Khi em đi được hai tháng, vợ chồng Kiều Như đến đây, Kiều Như hỏi muốn gặp em phải làm như thế nào, nhưng anh không thể trả lời, vì anh cũng chỉ biết em sang Nhật mà thôi…trước khi đi cô ấy nói, nếu em liên lạc về, hãy nói với em…Minh Tùng gặp tai nạn trên đường tới gặp em, hiện giờ tình trạng vẫn chưa ổn định…
- Vì sao khi em về anh không nói với em?
- Anh không có cơ hội nói. Lần trước em cùng Trần Tú quay về, anh không thể nói như vậy trước mặt Trần Tú, dù sao anh và Trần Tú cũng là bạn, anh cũng rất hiểu Trần Tú cần em như thế nào…anh…
- Được rồi…không cần nói nữa…em phải về…lúc khác em lại tới.
Thái Khang lo lắng nhìn theo bóng dáng lay lắt của Kiều Thư đang đi dần ra phía cửa, anh vội vàng đứng lên đi lấy xe.
Ông Thái Hòa từ trên phòng nhìn xuống qua ô cửa sổ, ánh mắt dịu dàng dõi theo Kiều Thư đang ngồi vào xe, Kiều Thư chưa chạy xe ngay, ông hơi nhíu mày vì thấy chiếc xe quen thuộc còn phân vân hồi lâu. Tay ông vuốt ve quyển nhật kí đã nhuốm màu thời