Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1128 lượt.
h nhìn mình, khuôn mặt bừng sáng sức sống, anh hạnh phúc ôm cô vào, ôn nhu xoa đầu cô, giọng trầm ấm vang lên bên vành tai nhỏ:
- Kiều Thư…cảm ơn em!
Kiều Thư thoải mái thả lỏng trong vòng tay Trần Tú, nghe anh nói bỗng nhiên cô thấy thật ấm áp…đúng, người này đã cố gắng bao lâu, chẳng lẽ cô lại không thể cố gắng một lần ư?
Hơi tách người ra, chiều cao của cô so với Trần Tú chênh lệch khá lớn, vẫn vòng tay qua người anh, nhìn lên khuôn mặt tươi tỉnh cô khẽ cười mà nói:
- Bây giờ mà không sang ăn cơm, em sẽ không kịp vào làm đâu đấy.
Trần Tú gật đầu, yêu chiều kéo cô qua đường, sang nhà hàng đối diện, cùng cô ăn một bữa ăn vui vẻ, mà có lẽ là bữa ăn hạnh phúc nhất của anh.
Sau khi ăn xong Kiều Thư và Trần Tú ngồi lại một lúc, đưa cô sang chỗ làm rồi, anh cũng ra về. Trần Tú mới mở rộng một chi nhánh công ty du lịch ở thành phố H này, nên công việc cũng tương đối bận rộn, nhưng thời gian giành cho Kiều Thư thì bất cứ khi nào cũng có. Đối với anh, cái tên Võ Kiều Thư đã in quá sâu vào tâm trí, dù làm như thế nào cũng không có khả năng mờ nhạt, vì vậy chỉ cần là Kiều Thư thì cũng là tất cả với anh.
Kiều Thư vừa thở dài, vừa đi vào hội trường, nhân viên của mình đi ăn uống nghỉ ngơi còn chưa quay lại, cô ngồi lặng lẽ ở phía ghế khán giả, nhìn lên sân khấu đang dở dang. Tổ chức lần này, chủ yếu là để thu được nhiều tiền từ thiện, sẽ có các tiết mục của những em thiếu nhi, thanh niên sống tại cô nhi viện biểu diễn. Sau đó Minh Hải sẽ dẫn chương trình đưa ra các sản phẩm đấu giá, quyên góp cho cô nhi viện. Kiều Thư lại thở dài, cô nhớ lại hôm nay lúc gặp Minh Hải…đó mới chính là Minh Hải, còn người cùng cô ăn cơm hôm trước…chỉ là người giống Minh Hải mà thôi. Cô biết điều đó là vì khi đối diện, cảm giác của mình hoàn toàn khác. Hôm trước cô có đầy đủ cảm xúc hờn giận, buồn vui, thân quen, lạ lẫm, hơn thế lại còn luôn run rẩy và rung động mạnh mẽ. Còn hôm nay, đơn giản cô chỉ thấy mình rất bình thản khi nhìn sâu vào ánh mắt Minh Hải, không có cảm giác khó thở, tim đập nhanh và tức giận hoặc mềm yếu. Không những thế…ánh mắt của người hôm trước không bông đùa, dồn ép và thù hằn cô…Kiều Thư biết, tình cảm cô giành cho Minh Tùng còn đủ để rung động khi nhìn thấy anh. Nên cô phải nắm lấy tay Trần Tú, ít nhất cô cần định hình lại, và để định hình lại, chỉ có cách hãy thử một lần, biết đâu cô có thể yêu Trần Tú thì sao? Anh cũng đã giành bao nhiêu công sức cho cô, giành bao nhiêu tình cảm cho cô. Vậy thì vì sao cô không cố gắng một lần.
- Trước cửa công ty tôi, không nên ôm ấp nhau như vậy, tôi rất không thích nhìn những cảnh tình tứ ấy.
Kiều Thư giật mình vì nghe thấy giọng Minh Hải vang lên ở phía sau. Cô quay nhìn lại, Minh Hải đang rất thản nhiên tựa người vào cạnh cửa nhìn cô mà nói.
- Xin lỗi, là tôi không kìm nén được cảm xúc của bản thân, trong thời gian làm việc ở đây tôi sẽ chú ý, không để chuyện này lặp lại thêm lần nào nữa.
Kiều Thư nhanh chóng xin lỗi, chủ ý cắt đứt sự dây dưa của Minh Hải. Nhưng Minh Hải lại cười rất mỉa mai mà hỏi:
- Không kìm nén được cảm xúc? Là thật lòng sao? Kiều Thư…cô không nên tự lừa dối bản thân như vậy.
- Anh hiểu gì về tôi mà nói, tôi không nên tự lừa dối bản thân như vậy?
Minh Hải nhìn về phía khuôn mặt Kiều Thư thật sự xinh đẹp, đang hướng phía mình mà thách thức. Anh liền tiến lại, ngồi xuống ở ghế cạnh Kiều Thư, không nhìn cô nữa, anh nhìn lên sân khấu…nhàn nhạt hỏi:
- Cô luôn đề phòng tôi?
Kiều Thư khoanh tay trước ngực, khuôn mặt vẫn không thay đổi sắc thái cô trả lời:
- Vì sao anh cho rằng tôi đề phòng anh?
- Vì cô luôn cảm nhận thấy sự tức giận, đối đầu của tôi giành cho cô…không phải sao? Hay tôi biểu lộ chưa rõ?
Kiều Thư nhíu mày, đôi mắt long lanh dò xét nhìn sang Minh Hải đã ngửa bài. Cô cũng thẳng thắn đón nhận:
- Nếu tôi nhớ không nhầm, thì tôi không hề gây thù hằn gì cùng anh trước đó?
- Phải không?
Minh Hải rất đong đưa nhìn sang Kiều Thư, nhưng ánh mắt lại sâu xa khó đoán khiến Kiều Thư hơi chột dạ, Minh Hải tiếp tục:
- Nếu vì cô mà tôi suýt mất đi người anh trai của mình…cô nghĩ tôi không nên biểu cảm như vậy ư?
Kiều Thư bắt đầu hoang mang, phải chăng cô chưa đủ tin tưởng Minh Tùng, nếu vì cô mà ngay cả danh dự, hay mạng sống…Minh Tùng đều không cần, thì cô nghĩ sao? nếu vì cô mà tôi suýt mất đi người anh trai của mình…cô nghĩ tôi không nên biểu cảm như vậy ư? . Loạt lời thoại như đoạn băng ghi âm chậm chạp đang tua lại trong đầu Kiều Thư, những lời của người giống Minh Hải hôm trước nói, lời của Minh Hải ngày hôm nay…là sao? Còn điều gì cô chưa biết? Có những điều chưa kịp nói, có những điều không thể nói, có những điều cô chưa hề biết, màu đỏ là máu, là sự sống, phải chăng cô là máu, là sự sống của Minh Tùng ??? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Kiều Thư vô thức nhìn thẳng vào Minh Hải bằng ánh mắt yếu ớt khiến anh khó lòng tiếp tục cứng rắn…dù sao cũng là do Minh Tùng, chứ thực ra Kiều Thư cũng chỉ là người không biết chuyện mà thôi, cô ấy cũng không phải là không đau khổ…chỉ là anh qu