Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tìm Lại Niềm Tin

Tìm Lại Niềm Tin

Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1035 lượt.

á ích kỷ…cũng vì nhìn cô ấy đi cùng Trần Tú mặn nồng, còn Minh Tùng thì khốn đốn. Nhớ lại khi Minh Tùng phải cố gắng vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết như thế nào, rồi lại phải phục hồi ra sao…anh thật khó kìm nén bản thân mình…Minh Hải lắc đầu, đứng thẳng người lên làm Kiều Thư giật mình, hơi chớp mắt, nhìn lên thấy Minh Hải đang giấu tay trong túi quần, sườn mặt thấp thoáng dáng dấp giống Minh Tùng, Minh Hải mấp máy đôi môi đỏ:
- Cô nên tin Minh Tùng, từng đó thời gian bên cạnh Minh Tùng, chẳng lẽ anh ấy không khiến cô tin tưởng được chút nào hay sao? Cô nên hiểu, Minh Tùng có làm như thế nào cũng là bất đắc dĩ…mà điểm yếu duy nhất của anh ấy…chính là Kiều Thư cô thôi… Có lẽ Minh Tùng không còn cách giải quyết nào khác, để bảo vệ cô…đó là phương án duy nhất lúc đó… Cô cũng nên biết, khi anh ấy nói sẽ chạy đến bên cô, khi nói cô hãy đợi anh ấy, thì nhất định anh ấy sẽ chạy bằng một tốc độ nhanh nhất có thể, và dù có xảy ra chuyện gì cũng nhất định đến, nhưng nếu không thấy Minh Tùng xuất hiện, thay vì trách móc, mất niềm tin ở anh ấy…vì sao cô không lo lắng một chút…xem Minh Tùng liệu có gặp rắc rối gì không, hoặc có thể anh ấy gặp vấn đề gì trên đường đến với cô rồi, sao không thử tìm xem anh ấy đang phải ở nơi nào? Minh Tùng nhà tôi tuy hơi ngang ngược, nhưng anh ấy rất trọng chữ tín, những gì anh ấy không quan tâm, không yêu thích thì sẽ trực tiếp đá đi ngay từ đầu, chứ cũng không khi nào có hứng thú chơi đùa. Còn những gì đã xác định, thì luôn đi đến bước cuối cùng, sẽ không khi nào bỏ cuộc giữa chừng… Đáng ra tôi không muốn xen vào, nhưng thấy như vậy…thật không vừa mắt…từ sau yêu thương gì thì tránh xa tầm nhìn của tôi ra.
Nói xong mấy lời đó, Minh Hải cũng không nhìn Kiều Thư thêm, chỉ bước nhanh ra phía ngoài, để mặc Kiều Thư ngồi lại với bao suy nghĩ ngổn ngang.
Minh Tùng…Minh Tùng..anh đang ở đâu? Tại sao không xuất hiện giải thích rõ ràng? Như chợt nghĩ ra điều gì…Kiều Thư chạy theo đứng trước mặt Minh Hải, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng, cô thở gấp gáp nói:
- Minh Tùng…bây giờ anh ta đang ở đâu?
Vẫn giữ nguyên phong thái nhàn tản, Minh Hải như đã đạt được mục đích. Anh nói:
- Cô cần biết điều đó để làm gì? Tại sao không hỏi câu ấy sớm hơn? Tôi không trả lời đâu…để cô có thời gian suy nghĩ một chút về niềm tin của cô… Liệu Minh Tùng xuất hiện, thì cô có thể thực sự tin anh ấy không? Hay chỉ cần một chút sóng gió…cô đã vứt đi chút niềm tin ít ỏi của mình, quay lưng lại với Minh Tùng. Trước hết thử tự mình tìm hiểu xem sao. Có những điều, người ta cô gắng giấu cô vì không muốn cô bị tổn thương, nhưng theo suy nghĩ của riêng tôi…trưởng thành rồi, cũng nên đối diện với tất cả.
Kiều Thư đứng yên tại nơi đó, không biết thời gian trôi qua bao lâu cô vẫn chưa hiểu nổi ý tứ thâm sâu của Minh Hải. Chiều hôm ấy, Kiều Thư không thể tập trung vào công việc của mình được, tan làm cô chạy xe đến nơi bà Thu Nga yên nghỉ. Mặt trời lúc hoàng hôn đỏ hồng khuất sau núi, ráng chiều trầm lắng khiến tâm hồn con người ta cảm thấy cô liêu. Kiều Thư bỗng thấy mình giống như một cánh buồm nhỏ bé duy nhất, đang lênh đênh giữa đại dương bao la, cứ long dong như vậy, cũng chẳng biết đến khi nào mới cập tới bờ. Cô nhoẻn miệng cười mà nói:
- Mẹ…mẹ có cô đơn không vậy? Con mang hoa hồng trắng tới cho mẹ ngắm này…mẹ, có phải con đã bỏ qua điều gì hay không? Con đã không suy xét kĩ lưỡng điều gì phải hay không? Vì sao trong lòng con lại trống rỗng đến mức này? Tất cả như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, vẫn rõ ràng như cũ, lúc mẹ ôm con, lúc mẹ âu yếm con, lúc con lạnh lùng với mẹ…lúc mẹ ra đi…mẹ, tại sao tất cả cứ rối tung lên như vậy? Con thật mệt mỏi, nhưng con không thể không quay về, vì có mẹ ở đây đợi con. Con không về mẹ rất cô đơn, rất buồn phải không mẹ? Con vừa nói muốn thử nắm tay Trần Tú, thì lại xuất hiện một vài điều khiến con băn khoăn, con nên tìm hiểu, hay nhắm mắt cho qua, cứ yên vị bên cạnh Trần Tú thôi??? Mẹ nếu có mẹ lúc này mẹ sẽ nói sao? Sẽ khuyên con như thế nào?
Cô xoa xoa vào mặt cỏ như nhẹ nhàng động vào thân hình mảnh khảnh của bà Thu Nga trước đây, khuôn mặt luôn cố gắng bảo trì, chỉ xuất hiện đau khổ khi đứng trước mẹ mình, Kiều Thư ngồi tâm sự với bà Thu Nga thêm một lúc mới ra về. Trên đường, cô mua chút hoa quả, rồi tạt qua chỗ Thái Khang và ông Thái Hòa. Từ hôm về tới giờ, đây là lần thứ hai cô đến nơi này. Lần trước không gặp ông Thái Hòa vì ông đi công tác. Lần này đến thấy ông đang uống trà ngoài khuôn viên. Nhìn bóng lưng cô độc của ông không còn phong độ như xưa, sườn mặt cương quyết ngày nào đã nhuốm màu thời gian, ông có vẻ trầm tư điều gì đó, dựa lưng vào chiếc ghế tựa bập bênh, đôi mắt mệt mỏi đã nhắm nghiền, nhưng đôi lông mày hơi nhíu. Kiều Thư lên tiếng khẽ gọi:
- Bố…
Ông Thái Hòa nghe tiếng Kiều Thư, đột ngột mở mắt, nhưng không nhìn cô ngay, ánh mắt xúc động của ông phút chốc được bình ổn lại. Kiều Thư bước chầm chậm đến, ngồi xuống ghế bên cạnh, rót thêm trà cho ông, cũng rót cho mình một ly. Cô dựa lưng vào ghế, cùng ông Thái Hòa nhìn ra khoảng t