Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tìm Lại Niềm Tin

Tìm Lại Niềm Tin

Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1127 lượt.

miệt mài làm việc, sân khấu và hội trường phải chuẩn bị kỹ càng trong một tuần, quảng cáo cũng cho phát hành, phản hồi khá tốt. Có nhiêu công ty liên lạc tới để đặt trước chỗ. Đang cho lắp hệ thống đèn thật hợp lý, không thể quá sơ sài, cũng không thể quá phô trương. Cô chọn đèn chùm cổ điển, không nhiều chi tiết cầu kì, nhưng đủ sang trọng xứng tầm với Tùng_Hải. Bỗng có tiếng nói vang vọng từ cửa hội trường truyền vào:
- TGĐ Võ Kiều Thư…
Đang chăm chú vào công việc, Kiều Thư quay lại, trên trán còn một tầng mồ hôi mỏng, nhìn thấy Minh Hải tươi cười, ánh mắt đong đưa bắn tứ phía khiến một vài cô nhân viên của mình nhìn không chớp mắt thì Kiều Thư nhíu mày thật chặt. Dù biết đây không phải Minh Tùng, nhưng vì khuôn mặt quá giống nhau, nên khi Minh Hải đong đưa với mấy cô gái khác, khiến Kiều Thư cũng thấy khó chịu…mà khoan, dù có là Minh Tùng thì giờ đã đi hai đường khác nhau…vậy thì tại sao lại phải quan tâm. Cô không nói gì, cầm lấy một chai nước lọc cậu nhân viên đưa cho, uống một hơi, sau đó đi gần lại phía Minh Hải… Hôm nay nhìn anh ta có điểm khác, đôi mắt vẫn rất lãng tử đào hoa, nhưng phong thái không trầm tĩnh sâu sắc, mà hào hoa tao nhã kèm theo chút ngông nghênh bông đùa và bỡn cợt. Minh Hải tỏ ra vui vẻ, nhưng cô biết anh ta không cười nói như vẻ bề ngoài, vì ở đôi mắt xanh dương kia, có một loại đe dọa muốn dồn ép cô. Kiều Thư nhoẻn miệng cười, lịch sự gật đầu chào hỏi:
- Làm việc tại hội trường của Tùng_Hải cũng đã ba ngày, hôm nay GĐ Minh Hải mới bớt chút thời gian quý giá đến đây, là để góp ý, hay chỉ để xem tiến độ công việc?
Minh Hải rất tự tin ngồi xuống một chiếc ghế tựa, vắt chéo chân, từ phía dưới nhìn lên sân khấu, anh nói:
- Thật xin lỗi, tôi có hẹn trước…hơn nữa, nếu lần sau làm việc, tôi hi vọng sẽ được bàn công việc với anh, như vậy sẽ rất thoải mái, nhờ anh chuyển lời.
Rồi Kiều Thư kéo tay Trần Tú rời đi, không nhìn lại Minh Hải hai tay giấu trong túi quần, đang tủm tỉm cười ở phía sau… Kiều Thư ơi Kiều Thư…còn như vậy thì làm sao có thể thoát ra đây?
Và Trần Tú, anh ngây ngốc đi theo Kiều Thư, không phải ngạc nhiên vì cô kéo tay mình, mà vì đau đớn nhận ra…Minh Tùng đã hành động…không những vậy, dù Minh Tùng và Minh Hải giống y hệt nhau, thì cô cũng đặc biệt nhận ra được, đâu là Minh Tùng…vậy chẳng phải là do cảm giác mách bảo hay sao? Cô ấy cảm thấy thế nào khi đứng trước Minh Tùng??? Quả thật, bây giờ anh mới thấu hiểu câu nói, yêu một người không yêu mình, như là ôm một cây xương rồng, càng cố gắng ôm lấy, thì trên người càng mang nhiều vết thương…nhưng biết làm sao, khi mà đã quá yêu, thì chỉ cần nhìn cô ấy cười, anh cũng đủ hạnh phúc, vậy làm sao không cố gắng ôm lấy cơ chứ. Trần Tú hơi dừng lại, khiến Kiều Thư cũng dừng theo anh, cô nhìn lại khuôn mặt anh đang không vui, môi mỏng hơi mím, đôi mắt hơi nheo khiến mày kiếm nhíu lại. Kiều Thư nghiêng đầu nghe anh nói:
- Kiều Thư…anh rất đau. Càng muốn giữ lấy em, anh lại càng đau, nhưng vẫn không có khả năng buông tay em ra, lúc nào cũng chỉ muốn nắm thật chặt…anh không thể trả lời được là vì sao? Em có biết không? Có thể trả lời giúp anh không?
Trần Tú nhìn thẳng vào đôi mắt không né tránh của Kiều Thư, đã lâu lắm rồi anh mới bắt gặp ánh mắt này của cô, anh cười nhẹ…là do Minh Tùng hay sao? Trần Tú tiếp tục nói:
- Là do anh yêu em, mà tình yêu thì không thể lý giải được bất cứ điều gì. Anh không thể trả lời vì sao lại yêu em sâu sắc thế, không lý giải được vì sao lại chỉ muốn bên cạnh em, dù đau lòng vì em không thể giành tình cảm cho anh, đau lòng khi em luôn thương nhớ về người khác…thì vẫn không thể nào buông xuống được…
Trần Tú cười yếu ớt mà tiếp:
- Ai cũng cho rằng anh mạnh mẽ, nhưng không ai biết anh yếu lòng hơn bất cứ người nào. Lý trí của anh nói buông tay, nhưng trái tim anh lại vẫn kiên quyết nắm lấy, dù biết chẳng thể có hi vọng…vậy em cho rằng anh dũng cảm, mạnh mẽ, hay yếu đuối không thể dứt khoát đây? Anh không trách em vô tình, mà chỉ có thể trách bản thân không có khả năng, khả năng nắm không đủ, khả năng bỏ lại càng không có…
- Trần Tú…chúng ta thử nhé, chúng ta thử là người yêu của nhau xem, có thể đến được với nhau hay không.
Trần Tú cười cười:
- Em thấy có lỗi với anh?
- Không. Em muốn thử. Muốn thử yêu anh.
Trần Tú nhìn sâu vào đôi mắt phẳng lặng của Kiều Thư, anh hoang mang không biết nên làm như thế nào… Đúng thế, anh chờ đợi suốt bao năm qua, vậy còn lo sợ điều gì? Sợ có rồi lại tuột mất ư? Bản chất chưa khi nào có, vậy cứ thử có một lần xem sao nào… Trần Tú cố gắng cười thật tươi, để Kiều Thư không nhận thấy chính anh thật đau lòng, anh nói:
- Như thế này có được tính là em theo đuổi anh hay không?
Cầm lấy bàn tay Trần Tú. Kiều Thư thành thật:
- Trần Tú, em không khẳng định ngay lập tức có thể hoàn toàn yêu anh, cũng không khẳng định mình có thể khiến anh hạnh phúc…chỉ có điều giờ phút này, em thật lòng muốn bên cạnh anh. Anh đã cố gắng bao lâu, ít nhất…lần này em sẽ cố gắng…được không?
Trần Tú nhìn Kiều Thư thành thật, ánh mắt kiên địn