XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

áo lông vào đi, trong chùa còn lạnh hơn bên ngoài.” Nói xong Yến Luật đi vào phòng mình, khép cửa phòng lại ầm một tiếng, có thể thấy được là bị Úc Thiên Thiên chọc giận đến chịu không nổi.”
Ôn Tửu mở tủ quần áo ra, lấy cái áo lông màu xanh lá cây kia ra, sau khi mặc xong thì đi ra cửa phòng, đã thấy Yến Luật đứng chờ cô ở cửa ra vào.
Anh cũng đã thay quần áo, áo khoác ngoài tối màu màu cà phê, trên cổ quàng một chiếc khăn quàng cổ màu nâu nhạt.
Phong cách mặc đồ của anh, Ôn Tửu thật là rất thích, cho dù là áo len hay áo khoác, đều là kiểu dáng đơn giản, chất liệu hoàn mỹ, lộ ra phong độ cao quý nho nhã của anh, hoàn toàn chính xác là người đàn ông làm cho người ta đã nhìn qua thì rất khó quên.
Lúc xuống tầng đến chỗ ngoặt, Yến Luật dừng chân lại, quay đầu lại nắm lấy tay Ôn Tửu. Ôn Tửu nhìn sắc mặt ủ dột của anh, đột nhiên nghĩ đến biệt danh Tiểu Yến Tử, lập tức lại không nhịn được cười.
Yến Luật nắm lấy tay cô, cảm giác được cô đang hơi run run, quay mặt nhìn cô, phụng phịu nói: “Không cho cười.”
Ôn Tửu nén cười đi xuống tầng với anh.
Úc Thiên Thiên đang ngồi ở ghế sô pha nói chuyện với bà nội, nhìn thấy Ôn Tửu đi xuống, đuôi lông mày nhướn nhướn, ánh mắt dò xét.
Áo khoác Ôn Tửu vừa mặc ban nãy, nhìn qua khí chất trầm ổn mà thanh nhã, mà chiếc áo lông này có màu sắc diễm lệ, kiểu dáng thanh thoát, thoáng một cái khiến cô trông ít tuổi đi nhiều, cũng hoạt bát hơn rất nhiều, không trong trẻo lạnh lùng bằng vừa rồi. Yến Luật cũng đã thay quần áo, màu sắc cũng vô cùng phù hợp với cô, dường như là vì thành đôi với cô.
Úc Thiên Thiên cười cười với Ôn Tửu: “Bộ quần áo này của cô nhìn rất đẹp.”
Sao đột nhiên trở nên thân thiết lên thế? Ôn Tửu cũng định nói tiếng cám ơn, lại nghe Úc Thiên Thiên nói: “Bộ quần áo lúc nãy, tôi còn tưởng rằng cô đã hơn ba mươi đấy.”
Ông Yến nghe thấy lời Úc Thiên Thiên nói, liền trao đổi ánh mắt với bà nội, tính tình Úc Thiên Thiên nói dễ nghe là ngay thẳng, nói không dễ nghe thì chính là vô lễ.
Bà nội còn lo lắng Ôn Tửu sẽ tức giận, không nghĩ tới Ôn Tửu lại quay mặt cười cười với Yến Luật: “Xem ra cô Úc cũng thích trang phục như thế, nếu không anh cũng mua cho cô ấy một bộ đi, em cũng không ngại đụng hàng.”
Úc Thiên Thiên tức giận đến trừng mắt nhìn Ôn Tửu, không nghĩ tới nhìn cô dịu dàng ít nói như vậy, mà nói chuyện cũng như trong bông có kim vậy, làm cho người ta tức chết đi. So với sự cay nghiệt của Úc Thiên Thiên, câu trả lời của cô không chỉ khoan dung rộng lượng, mà lại còn ám chỉ bộ quần áo này là Yến Luật mua cho cô đấy.
Yến Luật nghe thấy lời Ôn Tửu nói, xem như hoàn toàn buông lỏng trái tim ra. Vốn còn lo lắng Ôn Tửu không nói nhiều lắm thì lời lẽ sẽ lép vế, bởi vì Úc Thiên Thiên xưa nay vẫn nhanh mồm nhanh miệng. Nhưng Ôn Tửu lại giỏi về lấy ít thắng nhiều, ung dung đánh trả lại, không hổ là người đã từng luyện nhu đạo.
Hiệp một này, tất nhiên là Úc Thiên Thiên thua.
Yến Luật nắm tay Ôn Tửu đi ra sân, lái xe chở cô và Yến Thanh Ngọc, đi thẳng về hướng chùa Ninh Tâm.
Chùa này nằm ở bên cạnh một chỗ phía tây thành phố, mặc dù đã lâu đời, nhưng hương khói tràn đầy, rất nhiều người ra ra vào vào, đến đây dâng hương.
Lúc Yến Thanh Ngọc đi vào bảo điện Đại Hùng cúi lạy Bồ Tát, Ôn Tửu ở ngoài điện thắp ba nén hương, cắm ở trong lư hương lớn dưới bậc thang.
Yến Luật đứng bên cạnh cô, nhìn cô: “Cô tin Phật?”
Ôn Tửu cười cười: “Tôi cũng chưa tính là tín đồ thành kính, có đôi khi trong lòng có oán hận căm tức, sẽ xem kinh Phật, để cho bản thân mình bình tĩnh lại.”
“Oán hận cái gì?” Yến Luật nhăn mày nhìn cô, cảm thấy cô không giống như người có oán hận trong lòng, bình tĩnh thanh nhã, giơ chân nhấc tay đều thoang thoảng hương vị đạm bạc như nước.
Ôn Tửu dừng một chút: “Đúng vậy, chính là không dứt bỏ được một việc, và một người.”
Lòng Yến Luật bất giác trùng xuống, không bỏ được một người?
Ai? Chắc là một người đàn ông rồi. Không biết sao, trong lòng lại cảm thấy có chút không thoải mái.
Yến Thanh Ngọc ra khỏi điện, nhìn thấy Ôn Tửu liền cười ha hả nói: “Đằng sau có ao trị bệnh Dược Vương Bồ Tát, còn có chuông Linh Tuệ, cây Nhân Duyên, đều vô cùng linh nghiệm, cô dẫn cháu đi xem.”
Ôn Tửu cười gật đầu: “Vâng.”
Đằng sau bảo điện Đại Hùng là khoảng sân trống trải, chính giữa là dòng suối uốn thành một cái ao, có người đang hứng nước suối vào trong bình nước khoáng.
Ôn Tửu hỏi: “Cái này là ao trị bệnh sao?”
Yến Thanh Ngọc nói: “Đúng, trong nước suối có không ít chất khoáng, thường xuyên có người mang về đun sôi uống.”
Ôn Tửu mỉm cười nói: “Sớm biết như vậy chúng ta cũng mang theo cái chai tới đây.”
Yến Luật bĩu môi: “Thế mà em cũng tin.”
“Thú vị nha.” Ôn Tửu cười liếc anh một cái, giọng điệu vậy mà mang theo một tia dí dỏm y như đứa trẻ. Trong lúc đó, Yến Luật như cảm thấy cô đã nhỏ đi vài tuổi.
Ôn Tửu lại chỉ vào cái chuông lớn cách đó không xa: “Đây là chuông Linh Tuệ, có giải thích gì không?”
“Có đấy. Sau khi gõ có thể làm cho đầu óc thông minh hẳn lên.”
Trước chuông Linh Tuệ có