Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
lại, hiện giờ tôi không thể quay về nhà được.” Anh đã nói tới như vậy rồi, đương nhiên là Ôn Tửu cũng ngại không hỏi thăm nhiều nữa, bởi vì đây là đời tư cá nhân trong gia đình anh.
Yến Luật lại nói: “Tôi bảo Kỷ Lam giúp tôi tìm phòng ở một thời giạn, ngày đó Kỷ Lam thấy em cùng đi ăn cơm với tôi nên nghĩ rằng em là bạn gái của tôi, cho nên cậu ấy tự chủ trương thuê phòng ở trong này cho tôi ở.”
Lý do không chút sơ hở nào như vậy, ngay cả Ôn Tửu cũng không bắt được lỗi nào, dù sao tất cả đều là Kỷ Lan gây ra, không liên quan tới anh.
Ôn Tửu cũng không nghi ngờ gì anh, chỉ bật cười nhẹ: “người bạn kia của anh quả thật là chu đáo cẩn thận, tại sao anh lại không giải thích?”
“Tiền thuê nhà cũng giao rồi, đành thôi vậy. Tôi ở chỗ nào cũng được cả, dù sao cũng không phải thường xuyên ở đây.” Biểu cảm của Yến Luật rất lạnh nhạt và bình tĩnh, giống như là ngẫu nhiên lúc vô tình mới tới chỗ này, trở thành hàng xóm với cô.
Sau khi Ôn Tửu nghe xong mới phát hiện, chuyện này vốn chỉ cần hai câu nói là căn bản có thể giải thích rõ ràng, vậy mà anh thế mà còn “nói ra thì dài lắm”, đặc biệt đến một chuyến. Chẳng qua là nhìn đến bể cá mà anh tặng, cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ đứng dậy cười cười: “Tôi phải đi nấu cơm rồi.”
Ngụ ý, Yến tiên sinh anh có thể đi về được rồi.
Yến Luật đứng lên, “vậy để tôi giúp đỡ đi.” Nói xong, trực tiếp đứng dậy vào phòng bếp.
Ôn Tửu không nói gì nhìn bóng dáng anh tuấn của anh, Yến tiên sinh, ý tôi là tiễn khách có được không, không phải là muốn giữ anh lại ăn cơm.
Rốt cục loại hành vi hoàn toàn coi nhà cô trở thành nhà của mình này là thế nào, còn chưa thoát ra khỏi trạng thái hồi ở thành phố X sao?
Yến Luật là người thông minh như vậy, làm sao có thể không nghe ra ý tiễn khách của cô, nhưng anh cũng đoán chắc tâm tư của Ôn Tửu nên chỉ có thể giả bộ hồ đồ.
Bởi vì cho dù Ôn Tửu không tình nguyện, cũng sẽ ngại đuổi anh. Dù sao anh từng mời cô ăn cơm, còn giúp cô thay săm, còn là khách hàng lớn của công ty cô, hiện tại lại còn là hàng xóm của cô nữa.
Nhiều thân phận như vậy, hơn nữa cô cũng không ghét anh, vì thế Ôn Tửu vào phòng bếp, dự định cố mà làm bữa cơm đãi anh một lần.
Cô mở tủ lạnh ra, cửa tủ lạnh vừa mở ra khiến cho không gian trong phòng bếp ngày càng hẹp hơn, Yến Luật lại cao, cô chỉ thoáng lui về sau một bước đã đụng phải ngực Yến Luật.
Yến Luật cũng không có ý lùi ra phía sau, rất “không có ánh mắt” mà đứng bên cạnh cô, giả bộ nhìn xem trong tủ lạnh có những thứ gì.
Ôn Tửu lập tức cảm thấy cả người mình sắp dán vào trước ngực anh rồi.
Cô vội vàng nói: “Anh cứ đi ra ngoài trước đi, nơi này rất chật.”
Cơ hội tốt như vậy đương nhiên là Yến Luật sẽ không đi ra ngoài. Lý do hôm nay anh tìm đến chỗ Ôn Tửu là giải thích vì sao anh tới sống ở đây, giải thích xong còn có thể tiếp tục ở lại, anh sẽ có một lí do khác.
“Thật ra, tôi vốn muốn tới nhà em để học em cách nấu cơm như thế nào, nếu không khoảng thời gian này ngày nào tôi cũng phải ra ngoài ăn.”
Toàn bộ cái cớ tiếp cận Ôn Tửu nhìn qua đều công khai quang minh chính đại như thế, trở thành khách hàng lớn của cô, mua cổ phiếu cô giới thiệu, nếu anh kiếm được tiền thì có lý do mời cô đi ăn mừng, nếu bị thua lỗ thì có lý do gọi cô tới an ủi. Lại giống như hiện giờ, nếu cô chịu dạy anh nấu cơm thì mỗi ngày anh đều đến học. Còn nếu cô không chịu dạy thì lại rất tốt, mỗi ngày anh sẽ tới ăn chực cơm. Tóm lại chiến thuật của anh là vừa công vừa thủ, vừa tiến vừa lùi.
Anh còn thật sự nhìn Ôn Tửu, ánh mắt thâm thúy mang theo cố chấp vô cùng. Ánh mắt như vậy khiến Ôn Tửu có dự cảm không ổn, nếu cô từ chối thì rất có khả năng mỗi ngày anh đều đến ăn chực cơm. Xem ra cô vẫn nên dạy anh vài chiêu thì có vẻ tốt hơn.
“Vậy được rồi, dạy anh làm hai món đơn giản vậy.”
Ôn Tửu căn cứ vào số đồ ăn trong tủ lạnh của mình, trong đầu nhanh chóng nghĩ tới hai món ăn đơn giản nhất là củ từ xào thịt băm và trứng xào cà chua, hai món ăn này là đơn giản nhất, đảm bảo anh làm một lần là biết, tránh trường hợp lần sau anh còn tìm tới cửa xin chỉ dạy.
Tuy rằng cô có cảm tình với anh, nhưng cứ nghĩ đến việc anh là bạn của Thương Cảnh Thiên, nghĩ đến anh và Thương Cảnh Thiên cùng hợp tác làm hạng mục, còn nghĩ tới lời anh nói với Thương Cảnh Thiên, anh không thích mình, cô liền cảm thấy vẫn nên duy trì khoảng cách thích hợp là ổn thỏa nhất.
Dù sao Yến Luật đã hạ quyết tâm, cho dù cô có dạy anh bao nhiêu thứ thì anh đều không học nổi.
Vì theo đuổi con gái mà phải hạ chỉ số thông minh xuống dưới không này, tuy rằng rất mất tôn nghiêm nhưng cũng chẳng có cách nào, ai bảo cô không giống với những cô gái bình thường khác, khó theo đuổi tới vậy đây.
Ôn Tửu cầm một củ từ bỏ vào trong chậu nước, sai bảo: “Trước tiên rửa sạch rồi gọt vỏ củ từ này.”
Yến Luật thoải mái đồng ý. Ôn Tửu dùng nước vo gạo ngâm hai quả cà chua, sau đó nấu cơm, vừa cắm phích điện xong, chợt nghe thấy Yến Luật kêu ai một tiếng. Nhìn lại thì thấy tay phải của Yến Luật cầm một con dao nhỏ, ngón trỏ tay trái thì đang chảy máu