Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
xuống tầng một, trong nháy mắt cửa thang máy khép lại kia mới cười tủm tỉm nói: “em sẽ nói chị ở chung cùng với một người đàn ông.”
Ôn Tửu quá sợ hãi: “Hứa Toản cậu dám!”
Cửa thang máy đúng lúc đóng lại, Hứa Toản che ngực, hạnh phúc cười. Bị chị chà đạp nhiều năm như vậy, vẫn không dễ dàng có một cơ hội báo thù, sao có thể buông tha đâu. Cậu khẩn cấp lấy di động ra, tìm số điện thoại của Ôn Minh Nguyệt.
“Mẹ, nói cho mẹ một tin tức đặc biệt, lớn, tốt!”
Ôn Tửu chà chà chân, bất đắc dĩ đi trở về trong nhà. Vừa nhìn thấy Yến Luật, cô liền nhịn không được sẵng giọng: “bảo anh ở trong phòng bếp một lúc, anh đi ra làm gì?”
Yến Luật đã tìm một cái cớ tốt lắm, nghiêm mặt nói: “Ngại quá, tôi vội đi toilet nên mới phải ra.”
Ôn Tửu vừa nghe thì lúng túng rồi, vẫy vẫy tay nói: “Vậy anh còn không chạy nhanh về nhà mình đi.”
Yến Luật yên lặng nhìn cô, trái tim lần nữa vỡ vụn từng mảnh.
Thế này cũng quá nhẫn tâm rồi, ngay cả toilet cũng không cho phép anh dùng …
Đòn Sát Thủ
Ngay trong lúc này thì di động của Ôn Tửu vang lên, vừa thấy là điện thoại của mẹ, đầu cô đều muốn to ra rồi, tốc độ của thằng nhóc Hứa Toản này thật sự rất nhanh a.
Điện thoại vừa thông được thì nghe thấy giọng nói rõ ràng lưu loát của Ôn Minh Nguyệt: “Bảo thằng nhóc trong nhà con đừng có đi, nửa giờ sau mẹ tới.”
Ôn Tửu hoảng lên, vội hỏi: “Mẹ, đừng nghe Hứa Toản nói bậy, anh ấy chỉ là hàng xóm của con, tới nhà con mượn đồ.”
“Đừng có gạt mẹ. Có phải là thằng nhóc lần trước chụp cho mẹ kiểu ảnh không? Không được, mẹ phải tự mình tới xem.” Ôn Minh Nguyệt cũng không nói nhiều, trực tiếp cúp điện thoại.
Ôn Tửu cười gượng lau lại bàn, có một bà mẹ khôn khéo mạnh mẽ như vậy thật sự là không dễ lừa gạt được.
Lúc này, chuông cửa vang.
Ôn Tửu nghe thấy âm thanh chuông cửa giải vây, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đoán chừng là Nguyễn Thư đến đây.
Cố Mặc gấp gáp tới nỗi muốn đi đăng lý luôn vào lễ tình nhân, đêm nay khẳng định là Nguyễn Thư kích động tới khó ngủ nổi nên tới tìm cô nói chuyện phiếm đây.
Ai ngờ Ôn Tửu vừa nhìn qua mắt mèo thì thấy người đang đứng bên ngoài lại là Yến Luật!
Lòng cô lập tức nhảy dựng lên, làm sao mà anh lại tới nữa, lại còn khéo như vậy, vừa vặn mẹ cô còn đang ở đây. Cô bất chấp, chỉ mở một khe cửa nhỏ, thò đầu ra hỏi: “Chuyện gì?”
Yến Luật nghiêm mặt nói: “ngại quá, vừa rồi tôi để quên điện thoại ở nhà em.”
Đương nhiên là anh sẽ không nói di động là do chính anh cố ý để sót, cơ hội gặp mặt người lớn tốt như vậy, làm sao anh có thể bỏ qua được?
Ôn Tửu không nghi ngờ anh, nhỏ giọng hỏi: “anh để ở đâu?”
“Hình như là cạnh tủ giầy.” Anh cố ý nói hơi to, bảo đảm người trong nhà có thể nghe được rất rõ.
Ôn Minh Nguyệt vừa thấy con gái chỉ mở một khe cửa nói chuyện với người mới đến, hơn nữa bên ngoài rõ là một người đàn ông trẻ tuổi, giọng nói lại trong sáng êm tai, lập tức cảm thấy có vấn đề, trực tiếp đi tới mở rộng cửa ra.
Yến Luật vừa thấy đã người phụ nữ này chính là mẹ của Ôn Tửu. Ôn Tửu tuy không giống mẹ lắm, nhưng khí thế mạnh mẽ thì giống hệt.
Ôn Minh Nguyệt tuy không quá đẹp nhưng lại có khí chất rất tốt, nhìn qua cũng biết là người khôn khéo giỏi giang, vẻ mặt sáng láng, qua tuổi năm mươi mà bề ngoài cứ như mới hơn bốn mươi.
Mà Ôn Minh Nguyệt vừa liếc nhìn Yến Luật, hai con mắt chợt sáng ngời. Bề ngoài, dáng người và khí chất của Yến Luật có thể nói là không còn gì soi mói.
“Ôn Tửu, sao con lại không mời người ta vào nhà ngồi a.” Ôn Minh Nguyệt mỉm cười đánh giá Yến Luật, trực giác cho biết người này chính là người trẻ tuổi mà Hứa Toản đã nhìn thấy kia, là hàng xóm trong miệng con gái. Bề ngoài tuấn tú, khí chất trầm ổn, thật đúng là khiến cho người ta yêu thích.
Yến Luật khách sáo nói: “Cháu chào cô, cháu là Yến Luật hàng xóm của Ôn Tửu, vừa rồi tới đây ăn cơm thì lại để quên điện thoại ở chỗ này.”
Ở nhà cô ăn cơm, nghe như vậy liền thấy quan hệ thân mật cỡ nào? Ôn Tửu nâng trán, Yến Luật anh là vô ý hay là cố ý ?
Cô tức giận tới nỗi bàn tay nắm chặt lại chỉ muốn đánh cho anh một đấm, cũng chỉ vì mẹ cô muốn tới nên mới vội vàng mời anh rời đi, kết quả anh lại quay lại, còn chủ động nói ra mọi việc.
Lúc này Ôn Minh Nguyệt đã vui vẻ ra mặt kéo anh vào nhà.
“Mau vào đây, mời ngồi. Bà con xa không bằng láng giềng gần. Về sau Ôn Tửu phải phiền cháu chăm sóc nhiều hơn.”
Ôn Tửu nhìn lướt qua Yến Luật, hừ nói: “Con không cần người khác chăm sóc.”
“Vậy thì con chăm sóc Tiểu Yến người ta nhiều hơn một chút.”
Yến Luật lập tức vô cùng cảm kích mà nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cô.”
Ôn Tửu trợn mắt há hốc mồm nhìn Yến Luật tươi cười giống như hoa nở. người kiêu căng thanh cao như anh thế mà cũng có lúc cười đến đáng yêu như vậy.
“Đúng rồi, cháu chính là chàng trai đã đi Thái Lan cùng với Ôn Tửu phải không ?”
Yến Luật cười cười nhìn Ôn Tửu, “Phải, chúng cháu cùng đi.”
Ôn Tửu: “….”
Ôn Minh Nguyệt nhìn Yến Luật đẹp trai sáng sủa lại tao nhã, càng nhìn càng thí