Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.
in kiêu căng cười cười, trở thành bà xã của anh, vốn là chuyện không sớm thì muộn.
Lúc này, một người đàn ông cao gầy tuấn tú đi vào studio, thản nhiên cười nói: “Chụp xong rồi sao?”
Cố Mặc giới thiệu với Yến Luật nói: “Đây là phù rể, bạn tốt của tôi và Thẩm Dục.”
Thẩm Dục mỉm cười thân thiện: “Xin chào.”
Cố Mặc đã là một đàn ông vô cùng anh tuấn, Thẩm Dục trước mắt lại càng phong độ nhanh nhẹn, mặt mày tuấn tú, nụ cười phong đạm vân khinh khiến người ta như tắm trong gió xuân, như uống được rượu ngọt.
Phù rể này thật xuất sắc quá rồi. Nghĩ đến chuyện Ôn Tửu đã ở chung với anh ta mấy tiếng rồi, hơn nữa còn sắp tiếp tục ở chung không biết bao nhiêu tiếng nữa, Yến Luật đột nhiên có cảm giác nguy cơ. Sau khi bắt tay với Thẩm Dục, anh lập tức vươn tay khoác ngang vai Ôn Tửu, không tiếng động nhấn mạnh, vị phù dâu này là hoa đã có chủ.
Sau khi chọn ảnh cưới xong, mọi người cùng đi ăn khuya, thuận tiện lại bàn bạc chuyện hôn lễ. Trong bữa ăn, Ôn Tửu và Thẩm Dục đã quen thân, ung dung nói cười, vui vẻ bao nhiêu. Yến Luật nhìn và trong lòng ứa ra khí chua.
Ăn khuya xong, mọi người đều ai về nhà nấy.
Trở lại Lục Nhân Các, Ôn Tửu ngừng xe, khi quay người lại thì phát hiện, Yến Luật đang cầm một bó hoa hồng to đứng ở phía sau cô.
Đêm khuya vắng người, người đàn ông cao gầy tuấn tú nâng bó hoa tươi, đưa tình ẩn tình, cảnh tượng như thế làm sao không khiến người ta tim đập thình thịch.
Ôn Tửu nháy mắt liền cảm thấy lòng đang hòa tan.
Yến Luật mềm nhẹ nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta, về sau liền lấy ngày này làm ngày kỷ niệm đi.”
Ôn Tửu tiếp nhận hoa hồng, tươi cười ngọt ngào ngượng ngùng, nhẹ nhàng đáp một tiếng được.
Khóe môi Yến Luật không tự chủ nâng lên, cô đồng ý luôn như thế, vậy tỏ vẻ về sau hàng năm đều sẽ có ngày kỷ niệm, đó chính là có ý lấy anh rồi. Anh cảm thấy mỹ mãn ôm eo cô, cùng đi lên nhà. Đến cửa phòng, Ôn Tửu nhìn thấy đã mười một giờ, vì thế nói tiếng ngủ ngon rồi định bụng về ngủ.
Yến Luật chống tay lên cửa phòng: “Ngày mai mấy giờ em tan sở, anh đến đón.”
“Thứ bảy này Nguyễn Thư sẽ kết hôn, mấy ngày nay sau khi em tan sở, có khả năng sẽ qua nhà cô ấy phụ giúp chút việc, anh không cần đón em.”
Yến Luật nhíu mày kiếm lại: “Vậy anh phải làm sao bây giờ ?”
Ôn Tửu nhịn không được trêu đùa anh: “Lúc trước anh không có bạn gái chẳng phải vẫn rất tốt sao ?”
“Em…. ” Yến Luật chán nản, hung hăng trừng mắt nhìn Ôn Tửu.
Ôn Tửu kéo tay anh xuống, “Được rồi đừng nóng giận, chờ hôn lễ của Nguyễn Thư kết thúc, em sẽ ở bên anh suốt được không. Nhanh đi ngủ đi, ngủ ngon.”
Yến Luật hừ một tiếng, duỗi chân chặn cửa lại, sau đó nhìn chằm chằm môi cô, hàm ý không cần nói cũng biết.
Ôn Tửu đành phải kiễng mũi chân, hôn lên môi anh. Chưa kịp rời đi đã bị anh nhanh chóng ôm chặt vào lòng. Triền miên hôn gần 3 phút, Yến Luật mới chậm rãi buông cô ra.
“Tối mai về sơm sớm, về tới nhà thì gọi cho anh.”
“Ừ, được rồi, ngủ ngon.”
Ngày hôm sau, Ôn Tửu vẫn không hề có cuộc gọi hay tin nhắn nào, nguyện vọng ít nhất một cuộc điện thoại và ba tin nhắn thật đẹp đẽ mà Yến Luật giao hẹn với cô lần nữa thất bại.
Rất nhanh đã đến giờ tan sở, sau khi giải quyết xong mọi chuyện tại công ty, anh không khỏi nhắn tin cho cô.
“Sao em không gọi cho anh?”
Qua mãi lâu sau Ôn Tửu mới trả lời: “Không phải anh nói về tới nhà gọi cho anh sao?”
Yến Luật chán nản, bình thường cũng không thể gọi điện thoại sao? Không muốn nghe giọng của anh, quan tâm xem anh đang làm gì sao?
Vì sao bạn gái của người ta thì quấn quýt vô cùng, còn anh thì lại không ?
Trong lòng cô rốt cuộc có anh hay không.
Nghĩ như vậy, anh đột nhiên phát hiện một vấn đề, căn bản thì Ôn Tửu chưa từng thừa nhận là thích anh!
Buổi tối trở về Lục Nhân Các, trong lòng Yến Luật vẫn vô cùng rối rắm về vấn đề này. Không lẽ lại trực tiếp hỏi cô?
Anh lấy điện thoại, vài lần muốn bấm số nhưng lại buông, thời gian trôi qua, thấm thoát đã gần đến tám rưỡi, Ôn Tửu vẫn chưa hề gọi lại, tại sao vẫn chưa trở về? Vừa nhớ đến vị phù rể tuấn mĩ kia, Yến Luật lại rối bời, rốt cục vẫn là không nhịn được mà bấm số 9.
Điện thoại được bắt máy, bên trong vọng ra tiếng Ôn Tửu.
Yến Luật hỏi thẳng: “Em ở đâu? Mấy giờ trở về?”
“Chút nữa em sẽ về, hiện tại em đang ăn cơm với Thẩm Dục.”
Yến Luật ngẩn ra: “Thẩm Dục?”
“Ừ, hôm nay từ nhà Nguyễn Thư đi ra, ở giao lộ bị một người đụng phải, may mắn Thẩm Dục thay em giải quyết, em mời anh ấy dùng cơm.”
Yến Luật hít một hơi thật sâu: “Em ở đâu?”
“Ở quán ăn Cẩm Tú ngay phía trước Lục Nhân Các.”
“Anh đến đi tìm em.” Yến Luật cúp điện thoại, mặc áo khoác vào liền đi xuống tầng.
Hiệu ăn Cẩm Tú cách Lục Nhân Các không xa, đi bộ chỉ tốn mười phút. Yến Luật cao ráo chân dài, trong lòng lại vội, không đến 10 phút đã đến hiệu ăn. Giờ này khách khứa nơi này đã vãng bớt anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Dục và Ôn Tửu đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, nhìn qua không khí thực hòa hợp.
Thẩm Dục trầm ổn nho nhã, lại có