Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
bề ngoài cực kỳ xuất sắc, trang phục màu tím đậm mặc ở trên người anh ta lại có một hương vị khác. Ôn Tửu cười tươi như hoa nhìn anh ta, không biết đang nói cái gì.
Yến Luật đứng ở bên ngoài nhìn hai người, anh hít sâu vài cái mới có thể đè ép luồng ghen tuông trong lòng xuống.
Anh nhấc chân bước vào, nhân viên phục vụ liền đến chào đón, Yến Luật xua tay, lập tức đi tới trước bàn Ôn Tửu.
Thẩm Dục liền đứng dậy chào hỏi anh.
Yến Luật khẽ cười nói: “Đúng lúc tôi đói bụng, nghe nói hai người ở đây nên qua đây ăn khuya.” Anh cúi đầu vô cùng thân thiết sờ sờ tóc Ôn Tửu, lại không tiếng động nhấn mạnh, Ôn Tửu là bạn gái của anh.
Ôn Tửu liền gọi một phần sủi cảo hấp đóng gói cho anh.
Ra khỏi quán ăn, Ôn Tửu lại nói lời cảm ơn.
Thẩm Dục cười cười: “Đừng khách sáo, đều là bạn bè.”
Sau khi hai người tạm biệt nhau đều tự mình lên xe. Yến Luật ngồi ở ghế phụ lái, không hề nói tiếng nào. Ôn Tửu cảm thấy có chút kỳ lạ, không biết vì sao mà Yến Luật đột nhiên lẳng lặng thế.
Trở lại Lục Nhân Các, hai người cùng lên tầng.
Yến Luật đặt sủi cảo hấp ở trên bàn, liền mặt lạnh ngồi xuống ghế sô pha, xem ra là đang tức giận.
Ôn Tửu hỏi: “Sao anh lại không ăn? Không phải là anh đói bụng sao?”
Yến Luật hừ một tiếng, “Anh đã bị em chọc giận tới no rồi.”
Ôn Tửu tò mò hỏi: “Em chọc anh chỗ nào?”
“Em và Thẩm Dục cùng nhau ăn cơm vì sao lại không gọi anh?”
Hóa ra là ghen tị. Ôn Tửu nhịn không được buồn cười: “Dấm chua này mà anh cũng ăn sao, thật nhỏ mọn. Anh đi dự tiệc vào buổi tối khẳng định cũng có người đẹp, em cũng đâu giống như anh.”
“Đương nhiên là không giống, trong một buổi tiệc có tận bảy tám người. Còn em là ngồi một mình với anh ta.”
Ôn Tửu hỏi lại: “Anh chưa ăn cơm riêng với người đẹp vào giờ sao?”
Yến Luật trừng mắt, “Hầu như là không có.”
Ôn Tửu nhịn không được liền nở nụ cười, trêu chọc nói: “Yến tiên sinh, anh lại có thể ngây thơ như vậy a?”
Yến Luật mắt lạnh, đột nhiên đẩy cô lên sô pha: “Em muốn không ngây thơ ? Hử?” Từ cuối cùng anh hừ từ trong xoang mũi ra, mang theo luồng nguy hiểm.
Ngủ Lại
Ôn Tửu hoàn toàn không thèm để ý đến sự uy hiếp của Yến tiên sinh, cười khanh khách cố ý chọc giận anh: “Đàn ông chín chắn chẳng lẽ không tốt sao?”
“Anh đâu có không chín chắn, hử?” Yến Luật lại cắn răng hừ một tiếng, hung tợn hôn lên môi cô, mang theo chút trừng phạt và tuyên cáo.
Ôn Tửu muốn đẩy anh ra, Yến Luật đè trên người cô, tay theo vạt áo len lỏi vào đặt ở lưng cô. Ôn Tửu cực sợ ngứa, vị trí bên hông lại là tử huyệt, tay Yến Luật vừa đặt lên, cô lập tức giãy giụa né tránh. Cô vừa động Yến Luật liền có chút chịu không nổi, đè nặng cô, khàn khàn nói: “Em còn động, anh liền không ngây thơ cho em thấy.”
Ôn Tửu hai má ửng đỏ, “Vậy anh mau xuống đi.”
Ôn Tửu đành phải nói: “Được rồi, ngày mai em sẽ gọi điện cho anh.”
Yến Luật được một tấc lại muốn tiến một thước tiếp tục hừ một tiếng, “rảnh mới gọi, em thật không quan tâm tới anh.”
Ôn Tửu buồn cười liếc anh: “em đâu có không quan tâm đến anh ?”
“Em lại gọi sủi cảo hấp cho anh, em có biết trước giờ anh ăn cơm ngoài, luôn không ăn rau xanh.” Anh là người có bệnh sạch sẽ, cảm giác rau xanh ở quán ăn bên ngoài rửa không sạch sẽ bằng trong nhà.
“Em không biết, hơn nữa anh cũng chưa từng nói.” Ôn Tửu nói xong, còn cố ý bổ sung một câu: “Cũng không thấy viết trong thỏa thuận nữa.”
Yến Luật không vui nhìn cô, “Không biết sao không chịu hỏi anh? Nếu em thật sự quan tâm anh, tự nhiên em sẽ muốn biết tất cả về anh.”
Ôn Tửu hỏi vặn lại: “Vậy anh biết được mọi thứ về em sao?”
“Cho nên ngoài giờ làm việc, em với anh nên ở bên nhau, như thế mới có thể hiểu nhau hơn. Em lại ăn cơm với Thẩm Dục kia, chẳng để ý tới anh.”
Ôn Tửu nghe đến đây thì hoàn toàn hiểu được, nói đi nói lại, anh vẫn đang ghen, cảm thấy bản thân bị bỏ rơi, không được cô xem là người quan trọng nhất, cho nên mới moi ra nhiều lý do như vậy.
Cô buồn cười nhìn anh: “Được rồi, lần sau đi đến đâu cũng dẫn anh theo, như vậy là được rồi đi.”
Yến Luật vừa lòng ừ một tiếng: “như vậy nghe còn được.”
Ôn Tửu đẩy đẩy anh: “Mau đứng lên, nặng như vậy, ép em đến thở không nổi.”
Yến Luật nói mang hàm ý sâu sa: “em nên tập làm quen.”
Ngụ ý là về sau trên giường… Ôn Tửu vô cùng thông minh, tự nhiên nghe ra hàm ý trong lời nói của anh, lập tức đỏ mặt, hung hăng đẩy anh ra.
Yến Luật cười cười buông Ôn Tửu ra, thay cô chỉn chu lại mái tóc, động tác dịu dàng lại bá đạo, khuôn mặt tuấn tú, nhìn gần thật khiến lòng người rối loạn.
Anh quấn quít lấy cô như thế khiến lòng cô ngày càng mềm lại, không nén nổi mà dịu dàng đi rất nhiều: “Không phải anh đói bụng sao, em làm chút đồ ăn cho anh ăn.”
Yến Luật nhíu mày, như vậy không tệ, coi như là quan tâm anh, săn sóc anh.
Anh cười cười: “Anh không đói.”
Ôn Tửu hiểu được, anh đi mua đồ ăn khuya là giả, muốn nhìn cô và Thẩm Dục mới là thật.
Cô không biết nên khóc hay cười nhìn anh, thật sự là không t