Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

, hai người nhìn nhau, cô nói rõ ràng: “Đương nhiên em sẽ cùng anh kết hôn, trừ phi anh không muốn?”
Nghe Đồng Đồng trả lời Viễn Hàng vui vẻ hẳn lên, giọng vui mừng: “Thật sự là quá tốt, anh cứ tưởng. . .”
“Suy nghĩ linh tinh!” Đồng Đồng nói.
Mắt Viễn Hàng sáng lên, anh dịu dàng: “Anh nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho em !”
“Em sẽ xem biểu hiện của anh!” Đồng Đồng cười nhẹ.
“Bây giờ biểu hiện một chút có được không?” Trên mặt Viễn Hàng nở nụ cười tà ác.
“Bây giờ? Làm thế nào?”
Viễn Hàng chậm rãi tới sát Đồng Đồng, cẩn thận hôn Đồng Đồng một cách nhẹ nhàng: “Là biểu hiện như vậy đó!”
Đồng Đồng sững sờ, tuy Viễn Hàng chỉ nhẹ nhàng hôn cô nhưng cô vẫn có chút không tự nhiên: “Viễn Hàng, chúng ta. . . . . . !”
Viễn Hàng si mê nhìn Đồng Đồng, thấp giọng: “Chúng ta là vợ chồng sắp cưới phải không? Điều này có gì là sai đâu?!”
Đồng Đồng im lặng dùng ánh mắt đáng yêu nhìn Viễn Hàng, họ là vợ chồng sắp cưới, tức là phải quen như vậy?
Trong khi Hân Đồng đang ở đó đấu tranh tư tưởng thì nụ hôn của Viễn Hàng lại hạ xuống, dừng trên cổ, giống một cọng lông chim, cẩn thận, nhẹ nhàng dò xét phản ứng của cô, sợ cô đổi ý, sợ cô tức giận.
Nụ hôn của Viễn Hàng và Lôi Dương khác nhau hoàn toàn. Lôi Dương mỗi lần hôn cô đều mãnh liệt và nóng bỏng, đều khiến cô điên đảo đầu óc, khiến tim cô đập liên hồi.
Trong lòng Đồng Đồng không khỏi nhớ tới những lúc Lôi Dương hôn mình, cô tự hỏi đột nhiên sao mình lại nhớ tới con người đó? Người đang hôn cô là Viễn Hàng chứ không phải Lôi Dương!
Ánh mắt Đồng Đồng nhìn xuống, tay Viễn Hàng đã tiến đến thắt lưng cô, cô và Viễn Hàng đang thân mật bởi cô sắp là người đàn bà của anh!
Viễn Hàng cảm nhận được Đồng Đồng thích được ôm, như vậy là cô không phản đối, thế rồi quần áo của Đồng Đồng bắt đầu bị cởi ra.
Tay anh vuốt ve thân thể xinh đẹp của Đồng Đồng, giờ anh mới thấy Đồng Đồng có một cơ thể hoàn hảo.
Đồng Đồng hơi kinh ngạc một chút.






Thân thể Viễn Hàng bao vây lấy Đồng Đồng, ngực của Đồng Đồng lộ ra đập vào mắt anh.
Đồng Đồng lấy tay che ngực, cúi đầu nói: “Viễn Hàng. . .” . Cô vẫn không quen như vậy, thật mất tự nhiên!
Viễn Hàng nghiêng người, trầm giọng: “Em đẹp thật!”
Viễn Hàng nói xong đưa miệng cắn cô một cái rồi một bàn tay tham lam lại bắt đầu khiêu khích cô.
Đồng Đồng nhắm mắt lại, cảm nhận được Viễn Hàng đang vuốt ve, cả người cô dường như đang biến hóa.
Một chiếc xe khác vẫn đi theo phía sau cô cũng dừng lại, hai gã đàn ông to cao từ trên xe bước xuống lại gần xe Đồng Đồng.
Thế rồi phía trước có một đám người tiến lại, Đồng Đồng biết mình đã bị bao vây liền kéo Nhạc Bằng sát lại bên mình.
Lại gặp người xấu!
Tiếng một người đàn ông vang lên: “Xuống xe!”
Nhạc Bằng hoảng hốt nhìn Đồng Đồng, hô: “Mẹ!”
Đồng Đồng vỗ vỗ Nhạc Bằng an ủi: “Ngoan, Nhạc Bằng đừng sợ!”
Đồng Đồng nói xong bước lên phía trước ôm lấy Nhạc Bằng, hướng về phía bọn người kia cất giọng: “Mấy người muốn gì?”
Một người tóm lấy cánh tay cô gầm gừ : “Nói ít thôi, bằng không tao sẽ cho hai đứa bây đi đời!”
Đồng Đồng nắm tay Nhạc Bằng, một cánh tay bị đám người kia kéo về phía xe.
Trong lòng cô dấy lên nỗi bất an, sao lại có người muốn bắt cóc cô?
Một người đàn ông dùng miếng vải đen bịt kín mắt Đồng Đồng, trước tình thế cấp bách cô nói: “Các người đối với tôi thế nào cũng được nhưng xin đừng làm hại đứa bé!”
Đồng Đồng nói xong, ai đó đã đem giấy báo chặn miêng cô ngăn không cho cô nói.
Người kia nói: “Im ngay!”
Nhạc Bằng nhìn thấy mẹ mình bị bắt nạt liền hét lên: “Mấy người thả mẹ tôi ra, thả mẹ tôi ra!”
“Muốn chết hả tiểu quỷ!” Đúng lúc giơ tay định tát Nhạc Bằng hắn lại hỏi: “Thứ đó đâu?”
Nhạc Bằng đau đớn nói: “Chú, chú bắt chúng tôi vì thứ đó phải không? Thứ đó tôi vừa mới vứt đi rồi, thích thì đi mà tìm”
“Láo toét!” hắn giơ tay đánh lên mặt Nhạc Bằng một cái.
Nhạc Bằng bị đánh liền im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn mẹ mình. Xe chạy càng lúc càng nhanh, ven đường thoạt nhìn hẻo lánh, không biết đi bao lâu xe dừng lại trước một nhà kho bỏ hoang tồi tàn. Hai người bị ném xuống xe.
Lúc Đồng Đồng được bỏ miếng che mắt ra, cô thấy Nhạc Bằng bị ngã ngồi trên mặt đất.
Đồng Đồng đau lòng nhìn Nhạc Bằng, rồi liếc nhìn mấy người bắt cóc cô, cô thấy được chỗ này là một cái kho bị bỏ hoang.
“Đã làm xong việc rồi ư?” Một âm thanh vang tới.
Mấy người kia cung kính nói: “Lão đại, mọi việc đã xong !”
Người nọ nói xong, Đồng Đồng nhìn thấy người đàn ông đi ra, sắc mặt cô đột nhiên tái nhợt.
Cô không khỏi cả kinh? Làm thế nào lại là hắn?
Hắn chậm rãi tiến đến chỗ Đồng Đồng, nghiêng người nói: “Tôi biết cô có rất nhiều điều muốn hỏi tôi! Ở đây rất hẻo lánh, dù cô có hét thế nào cũng không ai nghe đâu!”
“Tôi không nghĩ là cậu!” Đồng Đồng không khỏi kinh ngạc.
Gã đàn ông đểu giả cười: “Thì sao? Điều này làm tôi càng cao hứng!”
Đồng Đồng lạnh lùng: “Rốt cuộc cậu muốn gì?!”
Hắn chậm rãi đáp: “Tôi muốn gì ư? Tôi muốn cùng với c