Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1894 lượt.

ô du hí! Rồi mới để ba người các người chết cùng một chỗ, thực sự tôi rất mong chờ cảnh đó!”
Đồng Đồng giận dữ hét: “Sao cậu lại như vậy, anh ấy là anh trai cậu!” Người nọ đúng là Lôi Hướng Đông.
Hắn tức giận, một cái tát lưu lại trên mặt Đồng Đồng, Nhạc Bằng nhìn thấy mẹ bị đánh thì hướng về phía Hướng Đông mà đánh tới.
“Tiểu quỷ, mày với ba mày rất đáng ghét!” Lôi Hướng Đông giơ tay muốn bắt Nhạc Bằng, Đồng Đồng thấy Lôi Hướng Đông có ý đồ bèn tiến lên chặn hắn lại, lên tiếng nói: “Mọi giận dữ hãy trút lên tôi, đứa trẻ vô tội!”
Lôi Hướng Đông ầm ầm: “Thế giới thật kỳ quái, tiểu quỷ này mệnh cũng lớn thật, không nghĩ được mấy ngươi còn có thể đoàn viên.”
Đồng Đồng giật mình, vội hỏi: “Cậu nói thế là có ý gì?”
Lôi Hướng Đông chớp mắt: “Thế nào? Cô không biết ư? Năm ấy là tôi trộm đứa bé đi, lúc đầu là muốn giết nó, ai ngờ bọn chúng không dám giết cho nên tên tiểu quỷ này mới có thể sống được, cũng vì vậy nên gã anh trai kia mới đem tôi tống vào ngục khiến cho tôi chịu tủi nhục!”
Đồng Đồng thì thào: “Tất cả đều do cậu làm sao?”
Trong lòng cô mâu thuẫn, nhớ năm ấy, nghe tin Nhạc Bằng mất cô thật sự đau khổ, tất cả tội lỗi đều đổ cho Lôi Dương. Bây giờ mọi việc đã sáng tỏ. Thật không ngờ trên đời này lại có loại anh em như vậy, tất cả đều là vì tài sản? Nếu không có người thân thì lúc có được tài sản cũng có ích lợi gì?
Lôi Hướng Đông cười đểu giả: “Đừng lo lắng, lần này tôi sẽ không chia lìa các người đâu, tôi sẽ cho các người đoàn đoàn viên viên chết cùng một chỗ.”
Đồng Đồng nhìn hắn: “Anh ấy là anh trai cậu, Nhạc Bằng là cháu cậu, một chút thân tình cậu cũng không có sao? Hãy buông tha thằng bé, mạng của tôi cậu muốn thế nào cũng được, hơn nữa giết người là phạm tội, cậu lại muốn vào tù ư?”
Lôi Hướng Đông nghe Đồng Đồng nói thì cười không dứt, rồi sắc mặt đột nhiên giận dữ: “Con đàn bà chết tiệt, không cần cô dạy dỗ tôi, vì hắn là anh tôi nên tôi chưa từng được bố coi trọng, cứ phải sống dưới cái bóng của hắn. Hắn không chút do dự tống tôi vào tù, có khi nào hắn nghĩ tôi là em trai hắn chưa?.”
Đồng Đồng cười chế nhạo: “Cho nên cậu mới làm ra những chuyện đê tiện như vậy!”
“Như vậy là đê tiện? Được, là tôi đê tiện, năm ấy không giết được con hắn, thật sự là thất bại! Bất quá lần này hắn nhất định phải chết, hơn nữa tôi không thể để hắn chết dễ dàng, tôi phải xem hắn thống khổ, phải tận mắt thấy vẻ mặt Lôi Dương khi chứng kiến người yêu hắn chết ngay trước mặt mình . . . . Ha ha. . . . Ha ha.”
Đồng Đồng kinh hãi: “Tám năm trước. . . . Là cậu! Tất cả đều là do cậu làm!”
Lôi Hướng Đông chậm rãi nói: “Năm ấy, để hắn nằm hôn mê hai năm thực sự là quá nhẹ nhàng cho hắn rồi, cứ tưởng hắn không bao giờ tỉnh lại, niệm tình hắn là anh nên tôi tha cho hắn, ai ngờ hắn thật sự ngoan cường, hắn vẫn tỉnh lại. Tôi cũng không ngại nói cho cho cô biết, là tôi dã khiến hắn tưởng cô và gã đàn ông khác trên giường!”
“Là cậu!” Đồng Đồng tức tối: “Cho nên anh ấy hận tôi tưởng tôi phản bội anh ấy, tất cả đều do cậu làm ra!”
Đồng Đồng thương tâm khổ sở, chính vì Lôi gia muốn bức cô rời khỏi Lôi Dương nên họ mới nghĩ ra cách đê tiện khiến cô rời khỏi.
Lôi Hướng Đông dùng ngón tay vẫy vẫy trước mặt Đồng Đồng nói tiếp: “Không! Không! Đó không phải là nguyên nhân chủ yếu khiến hắn giận cô, mà vì ba tôi nói với hắn rằng cô tưởng hắn thành một phế nhân nên đã bỏ rơi hắn! Vậy nên hắn mới hận cô sâu sắc như vậy.”
Cái gì? Vì điều này ư! Đồng Đồng bị chấn động một phen!
Năm ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô cũng không hiểu rõ !
Lôi Dương tưởng cô phản bội anh nên đã đối xử tàn nhẫn với cô! Sự thật là Lôi gia ngăn cản cô và Lôi Dương bên nhau.
Giờ cô đã hiểu rõ được vấn đề, trước kia cứ tưởng Lôi Dương hiểu nhầm cô đã ngủ với người khác nhưng không phải thế!
Cô có nằm mơ cũng không ngờ hiểu lầm giữa cô và Lôi Dương còn có nguyên nhân như vậy, vì nguyên nhân đó mà cô cùng Lôi Dương đã phải khổ sở suốt một thời gian dài.
Cũng vì nó cô đã chịu bao nhiêu cay đắng trong tình yêu, vì con người độc ác đang đứng trước mặt cô đã làm hai người phải phân ly!
Lôi Hướng Đông đắc ý: “Nhất định là cô rất hận tôi! Dù sao cô cũng sắp chết trong tôi tôi không ngại cho cô biết một bí mật nữa… Thật ra đàn ông Lôi gia không thể cưới người mình yêu, cưới ai người đó sẽ chết yểu, cho nên tôi đang giúp cô, đi mà làm đôi uyên ương bỏ mạng đi . . . Ha ha. . . . !” Lôi Hướng Đông nói xong thì cười tàn bạo, quay mặt nói với đám người kia: “Mang bọn chúng đi xử lý đi!”
Đồng Đồng hoảng sợ ngã xuống đất ngơ ngác nhìn Lôi Hướng Đông, tất cả lỗi lầm mà cô tưởng Lôi Dương gây ra đều là do con người này?
Nhạc Bằng đến gần Đồng Đồng, cô ôm chặt lấy con mình. Trong giờ phút này hai người chỉ mong sẽ có điều kì diệu xảy ra,
Bao nhiêu sự việc xảy ra trong mấy năm qua đột nhiên ùa về trong đầu Đồng Đồng, tự dưng cô lại nhớ đến những lời Lôi Dương nói với cô:
“Anh buông tha cho em có được không?”
“Sẽ không, vì em mãi mãi là người phụ nữ của tôi!”
Khi ấy cô thật sự không hiểu tại sao Lôi Dươ