Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
ng lại nói vậy, đến giờ này cô mới hiểu Lôi Dương qua lại với những người phụ nữ khác cũng chính là vì nguyên do này.
Đồng Đồng luôn cho rằng Lôi Dương không phải là người dễ dàng tin vào những lời người khác nói, trừ khi anh thấy tận mắt. Họ đã lợi dụng điều này để lừa anh.
Nghĩ đến tất cả những hiểu lầm kia, Đồng Đồng cảm thấy vừa tức vừa hận. Lôi Dương hận cô vì anh hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác
Vì hiểu lầm nên chắc hẳn Lôi Dương đã rất đau đớn, vô tình giận lây sang cả đứa bé, bởi anh quá yêu cô nên lúc hận thì hận đến tột cùng, muốn cô chịu dày vò khổ sở.
Đồng Đồng lâm vào tình cảnh này người nhà cô chắc cũng đang lo lắng.
Cô đưa Nhạc Bằng đi lâu như vậy mà chưa thấy trở về, gọi điện cũng không nghe máy, trong lòng Viễn Hàng có gì đó không yên tâm.
Trong lúc này, Lôi Dương cũng nhận được điện thoại của Lôi Hướng Đông.
Bên kia điện thoại vang lên một giọng đàn ông: “Con và vợ mày đang ở trong tay bọn tao, nếu muốn bọn họ sống sót thì hãy ngoan ngoãn làm theo hướng dẫn của bọn tao!”
Lôi Dương nghe điện thoại thì mặt biến sắc, anh linh cảm có điểu gì xấu đang xảy ra liền giận dữ: “Rốt cuộc bọn mày muốn thế nào! Tao cảnh cáo tụi bây! Dám động tới một sợi tóc của hai người đó tao sẽ xé xác chúng mày!”
Lôi Hướng Đông hung hăng đáp trả: “Tao cũng cảnh cáo mày, nếu mày dám báo cảnh sát thì hãy chuẩn bị đến nhà xác mà nhận người!”
Lôi Dương trong lòng tức giận cắn răng nói: “Mày có điều kiện gì nói ra hết đi, tao đáp ứng hết. Tuyệt đối không được làm hại hai người họ!”
“Được! Tốt lắm! Trong một giờ hãy chuẩn bị ba triệu rồi chờ điện thoại của tao!”
Lôi Hướng Đông nói xong liền tắt điện thoại.
Lôi Dương vội vàng rời khỏi quán bar đi về nhà Đồng Đồng. Đến nơi, Lôi Dương không buồn nhấn chuông xông thẳng vào nhà.
Mẹ Đồng Đồng nhìn thấy anh thì ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Đồng Đồng và Nhạc Bằng chưa về đúng không?” Lôi Dương xác minh.
“Chưa! Viễn Hàng đi ra ngoài tìm rồi, có phải xảy ra việc gì rồi không?”
Lôi Dương nhíu mày, xúc động nói: “Đồng Đồng cùng Nhạc Bằng có thể là bị bắt cóc, bọn chúng vừa gọi điện cảnh cáo rằng không được báo cảnh sát nếu không Đồng Đồng cùng Nhạc Bằng sẽ gặp nguy hiểm.”
Mẹ Đồng Đồng bị kích động ngất đi. Lôi Dương vội đỡ lấy bà, lo lắng nói: “Bác hãy yên tâm, cháu nhất định sẽ cứu Đồng Đồng và Nhạc Bằng ra, giờ mọi người phải thật bình tĩnh, bác hãy mau gọi cho Viễn Hàng bảo anh ta không được manh động!”
“Được!” mẹ Đồng Đồng tức tưởi bước đi.
Lôi Dương kiên định nói: “Đừng lo lắng, tất cả mọi việc để cháu lo, cháu nhất định sẽ cứu hai mẹ con ra, có điều hy vọng bác và người nhà phải phối hợp, không được vội vàng báo cảnh sát, nếu sáng mai cháu không về thì hãy lập tức báo cảnh sát!”
Lôi Dương nói xong quay người rời khỏi đó luôn, mọi người bắt đầu làm theo lời anh.
Chắc chắn Lôi Dương đã có dự tính trước!
Tại nhà Lôi Dương.
Cao Dã nhìn Lôi Dương, có vẻ không đồng ý: “Thật sự là phải tự mình đi sao?”
Cao Dã nhìn Lôi Dương cầm tờ séc: “Thằng đó là em cậu, không hiểu nó nghĩ gì nữa. Cái nó muốn chắc chắn không phải là tiền, cái nó muốn là mạng cậu đó!”
Cao Dã hổn hển nói tiếp: “Nếu đã như vậy sao vẫn đi?”
Lôi Dương không chút do dự: “Tôi chết hay sống không thành vấn đề, quan trọng là phải mang Đồng Đồng cùng con tôi trở về bình an!”
Cao Dã tỏ ý đi cùng Lôi Dương: “Tôi thấy cậu đi mục đích là dùng mạng mình để cứu người, tôi nhất định sẽ không để cậu đi một mình.”
Lôi Dương nghiêm mặt nhìn Cao Dã : “Đây là quyết định của tôi, cậu không cần nhúng tay vào!”
Cao Dã thấy tình thế cấp bách liền nói: “Tôi và cậu cùng đi, tôi không thể giương mắt nhìn bạn mình đi vào chỗ chết! Thêm người sẽ bớt lo.”
“Hắn muốn lấy mạng người, vậy anh đi một mình có bảo đảm cứu được hai mẹ con họ ra không?” Một giọng nói chợt vang lên từ phía cánh cửa.
Lôi Dương và Cao Dã ngừng nói chuyện nhìn về phía người đang nói.
Có thể Cao Dã không nhận ra người đó nhưng Lôi Dương thì nhận ra! Chính là người mà Đồng Đồng muốn cưới - Viễn Hàng.
“Đến đây làm gì? Anh không giúp được gì đâu!” Lôi Dương quay đầu về phía Viễn Hàng nói.
Viễn Hàng thản nhiên đáp: “Bây giờ không phải lúc tranh cãi, mục tiêu trước mắt là cứu Đồng Đồng!”
Viễn Hàng nói xong, trong tay lấy ra một bọc đặt lên bàn rồi thành thạo lắp các thứ trong đó đưa cho Lôi Dương.
Là khẩu súng!
Viễn Hàng nhìn Cao Dã và Lôi Dương, trầm giọng hỏi: “Có biết dùng không?”
Cao Dã nhìn bộ dạng Viễn Hàng không khỏi ngạc nhiên: “Rốt cuộc anh là ai?!”
Viễn Hàng nhíu mày: “Hiện tại điều này không quan trọng, việc cấp bách là phải cứu hai mẹ con họ ra!”
Viễn Hàng nói xong, Lôi Dương và Cao Dã trở nên khẩn trương hơn, đúng lúc đó Lôi Dương có điện thoại.
Giọng Lôi Hướng Đông bình bình: “Không được báo cảnh sát!”
“Không có!”
“Tốt lắm! Tiền chuẩn bị xong chưa?”
“Tất cả đều đã xong, tiếp theo làm gì?”
“Đi tới đường Thành Nam! Tới đó tao sẽ liên hệ với mày tiếp!” Nói xong Lôi Hướng Đông cúp điện thoại.
“Hắn nói gì?” Viễn Hàng lo