pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.

lắng hỏi.
“Tôi nghĩ hắn muốn lừa tôi đi vòng quanh, hãy ở đây chờ! Khi đến nơi tôi sẽ báo cho hai người, tôi sẽ cố gắng trụ đến lúc hai người đến!” Lôi Dương nói xong bước đi luôn.
Đúng như Lôi Dương dự đoán, Lôi Hướng Đông muốn anh đi xa chỗ hai người kia, hắn bắt anh chạy vòng quanh.
Sắc trời có chút gì đó u buồn, cuối cùng Lôi Hướng Đông mới cho biết một địa điểm cụ thể.
Lôi Dương gọi điện báo cho Cao Dã đề phòng, có gì bọn họ sẽ yểm trợ kịp thời.
Từ xa, Lôi Dương nhìn thấy một công xưởng bỏ hoang, anh biết rằng mình đã đến đúng chỗ.
Hai người mặc áo đen ra hiệu bảo anh xuống xe
Lôi Dương tắt máy, chậm rãi xuống xe!
Trong kho không có điện, tối om. Điều đầu tiên Lôi Dương thấy được là Đồng Đồng và Nhạc Bằng đang chụm vào nhau. Nhạc Bằng hình như đang ngủ, thân hình nhỏ bé của cậu nằm gọn trong lòng Đồng Đồng.
Đồng Đồng cũng thấy Lôi Dương, cô hô: “A Dương!”
Anh ấy vẫn như vậy, vẫn hi sinh bản thân mình để cứu cô. Tám năm trước anh đã làm thế, và bây giờ anh lại làm điều đó. Xin ông trời đừng để anh xảy ra chuyện gì!
“Ha ha. . . . . Anh trai, cuối cùng anh đã đến!” Lôi Hướng Đông từ từ đi xuống, cười mỉa mai.
Lôi Dương tức giận hướng mặt về phía Lôi Hướng Đông: “Tao đã đến, mày thả hai người họ ra!”
Lôi Hướng Đông giơ tay đấm vào mặt Lôi Dương, hắn tức giận quát: “Hiện giờ tao là người ra lệnh chứ không phải mày, mày không được sai bảo tao làm chuyện gì hết!”
“Mày không còn là người nữa rồi!” Lôi Dương nhổ nước bọt lên mặt Lôi Hướng Đông.
Bị Lôi Dương lăng mạ, Hướng Đông nổi trận lôi đình: “Xử lý nó cho tao, tao phải cho nó biết thế nào là đau!”
Hai tên tiến lên bắt lấy Lôi Dương không cho anh cử động, cùng lúc đó chúng đánh vào mặt và bụng Lôi Dương.
Lôi Hướng Đông đứng đó đắc ý nhìn Lôi Dương bị đánh, Đồng Đồng đứng lên cố sức nói: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”
Nhạc Bằng thấy ồn ào cũng tỉnh dậy, thấy ba mình bị đánh chỉ muốn xông lên bảo vệ ba .
Hai người kia đương nhiên không để ý lời của hai người họ, tiếp tục đánh Lôi Dương thê thảm.
Đồng Đồng thấy miệng và trên mặt Lôi Dương chảy máu tươi liền hung hăng với lấy cái gậy bên cạnh hướng về phía hai tên đang đánh Lôi Dương. Hai tên đó không đề phòng toan bị Đồng Đồng đánh trúng nhưng không may cô bị trượt ngã sấp xuống sàn. Hai tên đang đánh tức giận liền tiến lên đánh Đồng Đồng.
Đột nhiên Lôi Dương ôm lấy cô, anh giơ lưng ra chịu đòn, Nhạc Bằng thấy ba mẹ mình bị đánh cũng chạy lại, ba người ôm nhau chịu đòn.
Đồng Đồng nhìn thấy Lôi Dương chảy máu không ngừng thì đau lòng nói: “A Dương, anh không cần phải làm vậy!”
“Hai người đối với anh là quan trọng nhất, anh không làm thế này sao xứng được!”
Lôi Hướng Đông vỗ tay: “Hay cho một đôi uyên ương, hôm nay tao sẽ cho cả ba người tụi bây đi chầu diêm vương để ở đó mà ân ân ái ái!”
Lôi Hướng Đông tàn nhẫn tươi cười tiếp tục: “Nhưng tao nghĩ trước khi mày chết tao muốn mày tận mắt chứng kiến vợ con mình chết, đến lúc đó xem mày còn có thể khóc được nữa không!”
Lôi Hướng Đông rút ra từ trong áo một khẩu súng, hắn chĩa về phía Đồng Đồng, đoạn nhe răng cười.
Lôi Dương che chắn cho hai người, anh xoay người nhìn Lôi Hướng Đông: “Người mày hận là tao thì hãy trút hết vào tao, thả họ ra!”
Lôi Hướng Đông cười độc ác: “Muốn chết ư? Đừng vội, rồi sẽ tới lượt mày, tao sẽ cho hai mẹ con chúng nó chết trước, lúc đó mày đi theo cũng chưa muộn!”
Ngay lúc Lôi Hướng Đông bóp cò súng thì Lôi Dương rất nhanh đã kịp đẩy ra, bọn họ chưa kịp phản ứng thì ở đằng sau đã thấy Lôi Dương đang giằng co với Lôi Hướng Đông.
Thế rồi Lôi Hướng Đông trúng đạn hét một tiếng rồi ngã xuống đất. Mấy tên kia thấy Lôi Hướng Đông bị bắn cũng chĩa súng về phía Lôi Dượng. Một tràng hỗn chiến diễn ra. Lôi Dương lúc này chỉ nghĩ đến việc bảo vệ Đồng Đồng và Nhạc Bằng. Giờ phút này người bị trọng thương là Lôi Dương.
Tiếp đến có hai tên bị Lôi Dương bắn ngã xuống đất. Mấy tên còn lại một lúc sau cũng bị Lôi Dương hạ.
Người Lôi Dương dính đầy máu, tay ôm Đồng Đồng và Nhạc Bằng, máu dây cả ra quần áo anh lẫn Đồng Đồng:
“A Dương, A Dương, anh không thể chết được, em không muốn anh chết!” Đồng Đồng nhìn bộ dạng Lôi Dương thì khóc to, nước mắt cô hòa với máu trên khuôn mặt anh, trong lòng cô cực kì hoảng loạn.
Nhạc Bằng bị một phen sợ hãi cũng lo lắng khóc lớn nhìn thân thể dính đầy máu của anh.
Cửa kho bị đạp tung, Cao Dã cùng Viễn Hàng đã đến.
Cao Dã thấy Lôi Dương khắp người đầy máu liền mau chóng gọi cấp cứu và nói: “Lôi Dương, không được bỏ cuộc, phải kiên trì, kiên trì biết chưa!”
Viễn Hàng cởi trói cho Nhạc Bằng và Đồng Đồng, Nhạc Bằng đã sợ đến mức không nói được.
Đồng Đồng được cởi trói, chạy đến ôm Lôi Dương khóc to: “A Dương. . . . , anh không được chết! Không được . . . . !”






Cao Dã lo lắng bất an đi đi lại lại, ba Hân Đồng ôm dỗ Nhạc Bằng, bảo thằng bé không sợ hãi nữa. Viễn Hàng ôm Kì Kì, tất cả mọi người đang chờ đợi kết quả ca phẫu thuật của Lôi Dương.