pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

a sau Đồng Đồng đi đến một nơi quen thuộc
Ở nơi này anh đã biết cô còn có người đàn ông khác bên cạnh, là nơi anh đặt ra giao dịch đó với cô.
Đôi mắt đen sẫm của Lôi Dương nhìn Đồng Đồng, cô gái này muốn làm gì!
Trồng hoa á?
_____
Vẫn là vườn hoa lúc trước, thật không ngờ Lôi Dương sẽ đến nơi này, Hân Đồng vui vẻ mỉm cười đi vào trong vườn hoa, Lôi Dương đi sau cô.
” Nơi này đẹp quá, có điều sau này có lẽ không giống như thế này nữa, nhưng tất cả đều không quan trọng!” Đồng Đồng nhìn xa xăm nói, cô quay lại nắm lấy tay Lôi Dương , mỉm cười nói:” Chúng ta cùng nhau trồng hoa được không!”
Đôi mắt Lôi Dương nhíu lại, tỏ vẻ khinh thường nói: “Không cần phải làm chuyện nhàm chán như vậy.”
“Sao thế, có phải anh biết em sẽ thích nơi này nên tỏ ra như vây không, mấy người công tử các anh ngày thường ngày đâu biết làm những chuyện thế này!”Đồng Đồng không sợ chết giả vờ làm bộ cười nói, mắt cũng tỏ vẻ khinh thường nhìn Lôi Dương.
Lôi Dương lạnh lùng nói: “Đừng có nói này nói nọ như thế, không có việc gì thì chúng ta rời đi.”
Đồng Đồng giữ chặt Lôi Dương lại, không cho Lôi Dương bước.
Cô xoay người nhìn về phía đồng hoa nói: “A Dương, anh có biết loài hoa này tên gì không, nó còn có một truyền thuyết đấy.” Đồng Đồng nói, bên môi lộ ra một nụ cười hạnh phúc: “Để nhớ về một người đi xa, chỉ cần cầm một bông hoa và cầu nguyện thì có thể thực hiện nguyện vọng nhìn thấy người đó.”
Lôi Dương đưa ánh mắt buồn cười nhìn Đồng Đồng nói: “Đều là trò lừa con nít, chỉ có ngốc mới tin điều đó.”
Đồng Đồng khẽ cúi đầu cười nói: “Nghe người ta nói là thật mà, để nỗi nhớ nhung của mình kí thác ở núi hoa, trồng hoa trên đất, người ở phương xa hay người chúng ta yêu mến cũng sẽ cảm nhận được nỗi nhớ của chúng ta!”
Đồng Đồng nói xong xoay người đối mặt Lôi Dương tiếp tục: “Ây, sửng sốt gì chứ, không có nghe em nói sao, mau nhặt hoa đi.”
“Thật nhàm chán!” Lôi Dương nghĩ buồn cười, tay muốn vứt bỏ những bông hoa khuông tử. Đồng Đồng không cho anh cơ hội, ôm chặt tay anh, dùng sức bắt anh cùng tiếp cận bùn đất với cô.
Lôi Dương đành thỏa hiệp cùng Đồng Đồng bước trên mặt đất bẩn.
Gì mà truyền thuyết chứ, thật buồn cười.
Nhưng nhìn thấy bộ dạng chân thật kia của cô, anh đành thỏa hiệp.
Có lẽ là vì tâm trạng Đồng Đồng chứa sự khát vọng lớn lao quá.
Một hồi, Lôi Dương cùng Đồng Đồng ngồi tựa vào nhau cạnh sát những cây hoàng hoa, hoa khuông tử, trên mặt Lôi Đương là một mảng yên lặng, còn Đồng Đồng đang mỉm cười.
Đầu cô khẽ dựa lên vai anh, nhìn ra xa, trong lòng có chút cảm xúc kỳ lạ, tựa hồ hôm nay khoảng cách giữa 2 người đã được thu hẹp lại.
Lôi Dương như cảm nhận được tâm ý của cô, chính bản thân cũng không hiểu được tại sao hôm nay lại cùng cô làm những chuyện ngớ ngẩn thế này. Không biết bản thân tại sao lại như thế, chẳng phải là hận cô sao, nhưng khối băng lớn trong lòng anh như dần bị phá hủy, suy cho cũng vẫn không thể nào hận cô.
Lôi Dương đột nhiên đứng dậy…(Kún:Sặc sặc… anh bị bệnh ngớ ngẩn tạm thời à.) ,Đồng Đồng mất chỗ dựa, mất đà ngã nhào trên mặt đất.
“Đáng ghét, tại sao không nói một tiếng gì mà đã đứng dậy.” Đồng Đồng nhíu mày nén giận nói.
Lôi Dương nhìn bộ dạng đáng thương của cô, trong lòng có chút dao động như vẫn lạnh lùng nói: “Là tại em dựa vào tôi mà.”
Xong rồi, cơ hồ chưa đủ lại thêm một câu: “Nhanh lên, chúng ta nên đi rồi.” Lôi Dương xoay người, sải chân bước.
Đồng Đồng giũ sạch bụi bẩn trên người, thuận miệng than thở: “Là ai dựa vào ai chứ, đáng ghét, ưm…”
Lôi Dương khựng lại, đem thân thể mềm mại của Đồng Đồng ép vào cơ thể mình, hôn cuồng nhiệt lên môi Đồng Đồng. Đồng Đồng khẽ rên lên.
Lôi Dương ôm lấy Đồng Đồng không dứt. Bản thân cô cũng thừa nhận anh, triền miên không thôi.
Làn gió nhẹ khẽ động qua trán Lôi Dương, phả lên mặt Đồng Đồng khiến tâm tình Đồng Đồng cũng nhẹ nhàng dao động theo.
Nụ hôn cuối cùng nóng rực như cánh hoa bay theo gió, rời đi.
Đôi mắt mê say của Đồng Đồng nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh.
Lôi Dương khẽ quay người sải bước đi.
Đồng Đồng mỉm cười nhìn theo bước chân của Lôi Dương rồi cũng vội vàng đi theo anh.
************************
Xe vừa đến nội thành, Đồng Đồng đề nghị đi mua đồ làm bữa tối, Lôi Dương tìm một siêu thị rồi dừng xe.
Đồng Đồng xuống xe, Lôi Dương không xuống mà lạnh lùng nói một câu: “Đi nhanh rồi về.”
Đồng Đồng nguyên lại muốn hỏi anh có muốn cùng đi với cô không, nghe được Lôi Dương nói vậy, cô đành nuốt câu hỏi vào trong lòng.
Quan sát mặt Lôi Dương có chút lạnh lùng ảo não, tại sao mặt anh biến sắc nhanh đến vậy, xem ra sau này phải có nhiều biện pháp để thân mật với anh hơn.
“Chờ em chút, em sẽ đi nhanh thôi.” Đồng Đồng nói xong liền hướng siêu thị bước nhanh.
………………..
Thứ này A Dương thích ăn, thứ kia, thứ kia nữa, Đồng Đồng vừa đẩy xe vừa lẩm bẩm tìm những đồ mà anh thích ăn. Một hồi sau, cô hài lòng đẩy xe ra quầy thanh toán, chợt có âm thanh vang lên.
“Đồng Đồng.”
Đồng Đồng nghe thấy âm thanh này rất quen thuộc, láng máng tron