XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cũ Như Mộng

Tình Cũ Như Mộng

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

, bản thân cô mà tự mình đi nhét tấm chi phiếu cho con già đó sẽ hạ thấp giá trị nhân phẩm của mình, thì cô cũng chẳng cần tốn bao nhiêu công sức để lừa cô bạn ngực to não phẳng trước mặt này làm gì.
**
Quan Hiểu kiên nhẫn chờ đợi, đã hai ngày trôi qua kể từ hôm gọi điện, cô tự an ủi bản thân, cố gắng nhẫn nại chờ cho đến thứ tư tuần sau.
Cô ăn tạm gì đấy cho qua bữa, rồi ngồi trong cửa hàng đọc sách, bỗng dưng lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Là một người phụ nữ, thoạt nhìn cũng quen mắt, dường như đã gặp qua ở đâu đó. Dáng người cô ta rất đẹp, khuôn mặt trang điểm hơi đậm.
Khi Quan Hiểu nghe thấy cô ta bảo muốn nói chuyện cùng cô, cô cảm thấy hơi khó hiểu. Cô không biết mình có chuyện gì để nói với cái người chỉ biết ngẩng mặt lên trời thế này. Nhưng khi cô nghe được hai cái tên Doãn Gia Hoa và Trương Lộ thốt ra từ miệng đối phương, cô đã thay đổi ý định, đồng ý nói chuyện cùng cô ta.
Cô kéo ghế ra cho vị khách không mời mà đến này, ai ngờ ánh mắt đối phương cũng chẳng thèm liếc nhìn xuống, nhếch mũi nói với cô: “Cửa hàng cô quá nghèo nàn, ngay cả thức uống cũng chẳng có, đi theo tôi qua nhà hàng bên cạnh nói chuyện đi, yên tâm, tôi sẽ trả tiền.”
Quan Hiểu nghe thấy ngữ điệu của cô ta thật giống như một mệnh lệnh hơn là một lời mời khách sáo, vô cùng khiếm nhã. Cô thật sự không muốn đi qua nhà hàng bên cạnh nhưng nghe chuyện có liên quan đến Doãn Gia Hoa, lại không nhịn được tò mò liền đi theo cô ta.
Vào nhà hàng Tây, vị khách kiêu ngạo kia lại đòi lấy phòng riêng để nói chuyện. Quan Hiểu cảm thấy người phụ nữ trước mặt quá sức vênh váo, ra lệnh cho người khác một cách đáng ghét, thế nên cô không muốn thỏa mãn ý định của cô ta, khăng khăng chọn vị trí gần cửa sổ.
Cô thấy đối phương trông có vẻ vô cùng tức giận, nhưng cô cũng không rỗi bận tâm về điều đó.
Ngồi xuống bàn, đối phương tự giới thiệu, cô ta tên là Trần Lam Ni, là phu nhân của ông chủ Quách Hồng Đồ và cũng là bạn thân tri kỷ của Trương Lộ.
Quan Hiểu liền hiểu ra vì sao trông cô ta lại quen mắt. Thì ra ở tiệc rượu lần trước cô đã nhìn thấy người này.
Quan Hiểu nhìn Trần Lam Ni, trong lòng nghĩ rằng người phụ nữ này thật quá tự mãn, ai thèm quan tâm cô ta là phu nhân của ai cơ chứ, lại là bạn tri kỷ của ai cơ chứ? Cô chỉ muốn biết vì sao cô ta lại muốn đến tìm cô?
Nhưng đối phương lại bày ra tư thế tao nhã uống trà, cái miệng chúm chím nhấp từng ngụm, uống đến hơn nửa ngày, mới rút từ trong túi một tấm chi phiếu, vẻ mặt chẳng khác gì đang ban tặng, đưa lên trước mặt cô.
Quan Hiểu nhìn tấm chi phiếu trước mặt, con số trên đó không nhỏ, người ký tên là Trương Lộ, cô hỏi người phụ nữ mặt dày phấn son tên Trần Lam Ni trước mặt rằng, tấm chi phiếu này là có ý gì.
Trần Lam Ni hừ lạnh, kiêu ngạo nói với cô: “Con người của tôi ấy, tốt nhưng là đừng nên lòng vòng, nếu như cô đã giả bộ hồ đồ, không bằng tôi đây nói cho cô biết! Quan Hiểu thật ra cô cũng hiểu rõ, trong mắt Doãn Gia cô là hạng người gì, anh ấy đã nhiều lần lẩn tránh cô, không muốn có bất cứ liên quan nào đến cô, mỗi lúc gặp cô thì tâm trạng liền trở nên xấu cực điểm, chẳng lẽ cô ngây ngô hay cố tình không biết? Sự thật rằng anh ấy rất chán ghét cô! Anh ấy cũng đã nói với Trương Lộ, mấy năm trước cô giúp anh ấy nộp tiền đóng học phí, anh ấy cũng vì ân tình này nên chưa thể đoạn tuyệt quan hệ với cô. Thế nhưng bây giờ, tôi nói cô Quan Hiểu nghe nè, Trương Lộ và Doãn Gia Hoa cũng đã sắp kết hôn, cô cũng đừng vì món nợ ân tình cũ này mà hao tâm tốn sức, chút tiền cỏn con này ấy à, nói ra chúng tôi cũng cảm thấy xấu hổ nữa là! Bây giờ chúng tôi trả lại nó gấp đôi cho cô, sau này mọi người không ai thiếu nợ ai, cô cầm tiền rồi cũng đừng đến dây dưa đến họ nữa, tốt xấu gì Doãn Gia Hoa và Trương Lộ cũng sắp kết hôn, cô mà vẫn cứ dai dẳng bám lấy anh ấy cũng chỉ là đồ ti tiện mà thôi. Số tiền này nhiều hơn gấp mười lần số tiền năm đó cô đóng học phí cho Doãn Gia Hoa, cầm lấy nó cô và Doãn Gia Hoa sẽ không ai thiếu nợ ai. Từ nay về sau cô hãy rời xa Doãn Gia Hoa và Trương Lộ, đừng mơ tưởng gì hơn! Cô Quan, con người sỗng ít nhiều phải nghĩ đến sĩ diện bản thân, phải tự mình biết thân biết phận mà sống!
Nghe hết một tràn này, toàn thân Quan Hiểu run rẩy.
“Là ai bảo cô đến tìm tôi? Tấm chi phiếu này là chủ kiến của ai? Là Trương Lộ hay Doãn Gia Hoa?”
Trần Lam Ni cười mỉa: “Có gì khác nhau sao? Hai người ấy cũng sắp kết hôn rồi, dĩ nhiên đây là ý kiến của cả hai người họ! Cô hỏi như vậy, có vẻ như vẫn chưa mất hết hy vọng nhỉ? Quan Hiểu, e rằng những lời nói vừa rồi của tôi vẫn còn quá lịch sự, bây giờ tôi đây sẽ nói rõ cho cô nghe, tôi cảm thấy, một con đàn bà mà đã có chồng rồi thì chớ nên hết lần này đến lần khác đi đùa bỡn tình cảm của người khác. Cô bây giờ không phải là người độc thân mà cũng không tính là còn trẻ, cô còn có chồng! Tôi thật không hiểu, cô bên ngoài làm bao nhiêu chuyện đồi bại vậy sao chồng cô vẫn không chịu bỏ cô, một người đàn ông tốt như vậy cô lại không biết quý trọng, còn muốn vè vỡn chồng của người khác. Còn hại