Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
người khác bị chồng đóng tài khoản, thật không hiểu cô làm người kiểu gì…ờ…sao lại cheap như thế này!” Lời nói vừa khó nghe vừa rườm rà, vất vả lắm mới nói hết một đoạn, cô lại hỏi Quan Hiểu thêm một câu: “Cô biết chồng tôi sao? Tôi hỏi cô, không phải cô thừa cơ quyến rũ chồng tôi đấy chứ?”
Quan Hiểu dường như nghe không hiểu những điều cô ta nói, cô chỉ cảm thấy ngực mình đau nhói, đau đến nổi toàn thân cô tê dại. Cô đờ đẫn lắc đầu.
Trần Lam Ni nhếch môi hừ lạnh: “Cô bày ra bộ dạng yếu đuối nhu nhược này cho ai xem? Tôi cũng chẳng phải là đàn ông mà bày trò câu dẫn, quyến rũ làm gì cho tốn sức, đúng là hồ ly tinh! Cô nói cô không quen chồng tôi, vậy tại sao anh ấy vì cô lại đóng hết tất cả các tài khoản của tôi?”
Quan Hiểu hoàn toàn không hiểu cô ta nói gì, cô cũng không muốn hiểu. Lúc này trước mắt cô chỉ muốn biết một chuyện.
Cô cầm tấm chi phiểu, hỏi Trần Lam Ni: “Doãn Gia Hoa thường đậu xe ở bãi đỗ xe nào trong công ty Gia Hoa?”
Trần Lam Ni không tưởng tưởng nổi, cô xoắn mày hỏi: “Cô còn muốn đi tìm Doãn Gia Hoa sao? Cô thật hết thuốc chữa rồi, nói đến nước này rồi mà cô còn chưa từ bỏ hy vọng ư? Làm phụ nữ không thể quá hư hỏng quá đê tiện như thế này được! Cô sao có thể…”
Quan Hiểu thật không muốn nghe cô ta lảm nhảm, cô lớn tiếng cắt lời: “Tôi chỉ hỏi cô, anh ấy đậu xe ở bãi đỗ xe nào?” Ánh mắt cô nhìn Trần Lam Ni trở nên hung dữ: “Không phải cô bảo tôi rằng chồng cô vì tôi mà đóng tài khoản của cô lại ư? Cô không muốn vì tôi mà hai người ly hôn đấy chứ!” Tuy rằng không biết Trần Lam Ni và chồng cô ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này để đạt được đáp án của mình cô không đếm xỉa dến bất cứ thứ gì.
Vẻ mặt Trần Lam Ni quả thật thay đổi, cô bị lời Quan Hiểu làm cho hoảng sợ: “Cô dám, cô đúng là người phụ nữ ti tiện. Nếu như cô dám phá hoại tình cảm giữa tôi và chồng, tôi sẽ cho cô biết tay!” Cô không để ý đến hình tường hét ầm lên.
Trần Lam Ni là một người miệng cọp gan thỏ, bình thường thấy người ta không nói gì thì to mồm lớn tiếng, chỉ khi nào gặp phải cây cao hơn, chắc khỏe hơn thì liền sợ sệt, điển hình của kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu. Khi chưa gặp Quan Hiểu, trước mặt Trương Lộ cô vỗ ngực oai phong nói, sau khi gặp Quan Hiểu, cảm thấy đối phương dễ bắt nặt, liền sổ một tràn khó nghe.
Nhưng thấy Quan Hiểu trước mặt đang nổi giận, cô lại trở nên bối rối không biết làm thế nào.
Quan Hiểu trợn mắt nhìn chằm cô, lạnh lùng nói: “Nếu như cô không nói, tôi nhất định dám.”
Trần Lam Ni bị khí thế quyết liệt của cô làm cho sợ hãi, trong lúc do dự, cô bỗng nhiên nhớ đến vị trí đỗ xe của Doãn Gia Hoa mà lần trước trương Lộ nói cho cô, liền bật ra miệng: “Bãi, bãi đỗ xe trong tòa nhà B, cổng Đông Bắc là bãi đỗ chuyên dụng dành riêng cho Doãn Gia Hoa…”
Quan Hiểu không thèm liếc nhìn cô, nắm chặt tấm chi phiếu đứng lên, xoay người đi ra cửa.
Sớm gặp sớm tàn
Doãn Gia Hoa cảm thấy hoảng hốt. Từ hôm đó, anh không thể nào liên lạc được với Quan Hiểu. Gọi vào dãy số kia, chỉ có một giọng nữ máy móc không ngừng lặp đi lặp lại rằng thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Mỗi khi mường tược lại khuôn mặt chan chứa nước mắt, nghẹn ngào nói với anh rằng,sẽ để anh được như ý nguyện, cô sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa. Anh thật sự rất hoảng sợ, sáu năm trước khi cô ra đi không lời từ giã, cảm giác trái tim đau như cắt lại một lần nữa xuất hiện.
Anh đứng ngồi không yên, ăn ngủ bất an.
Cô bức thiết muốn hẹn gặp anh, tựa hồ có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh. Rốt cuộclà cô muốn nói gì? Anh giận bản thân hôm đó đã không thể bình tĩnh hơn một chút, vì sao lại cố tình kéo dài thời gian gặp cô, giá như hai người liền gặp nhau vào ngày hôm sau thì có lẽ đã không xảy ra một đống chuyện thối tha này.
Sáu năm sau, cô đột nhiên xuất hiện trước mặt anh, cũng “đột ngột” tựa như sáu năm trước khi ra đi, khiến người ta không kịp chuẩn bị, không một cơ hội để phản ứng lại.
Cô sao có thể như vậy được? Nói đi là đi, nói đến là đến, khuấy động ngọn sóng cuồn cuộn ẩn sâu trong lòng anh, rồi lại lặng lẽ biến mất một lần nữa.
Cô sao có thể như vậy!
**
Doãn Gia Hoa cảm thấy ngực đau nhói, không thở nổi, trái tim anh tựa như bị ai đấy đang ra sức bóp chặt.
Anh siết chặt tay, nằm bệt lên bàn thở hổn hển.
Đôi mắt vừa nóng lại vừa cay, tựa như có gì đây đang dần trào ra.
Cuối cùng anh cũng đã không thể tự dối lòng mình nữa, anh phát hiện bản thân mình không còn sức lực mà phủ nhận: hình bóng của người phụ nữ đó khắc sâu trong tận sinh mệnh anh, anh yêu cô, anh hận cô, cho dù là sao thì cả đời này anh cũng không thể quên được cô.
**
Mấy hôm sau Doãn Gia Hoa gặp Trương Lộ. Anh nói thẳng lời chia tay với cô.
Trương Lộ bình tĩnh nhìn anh, thật lâu sau cũng không nói gì, đôi mắt giăng kín tầng sương mờ.
Lại là vẻ mặt đáng thương, yếu đuối, nghẹn ngào sắp khóc kia…
Lần này, Doãn Gia Hoa tự nói với chính mình rằng sẽ không vì bộ dáng này của cô ta mà mềm lòng được. Anh khôn