Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.
, y tá vội vàng chạy đến, họ bắt đầu quở trách Doãn Gia Hoa: “Sao lại để bà tức giận? Có phải cậu đang chăm sóc người già không?” Họ kéo anh ra khỏi phòng bệnh rồi bắt đầu tiến hành cấp cứu.
Doãn Gia Hoa vừa lo lắng vừa tự trách mình.
Anh đấm mạnh vào tường.
Tại sao, người bị bệnh không phải là anh?
Giờ phút này, anh thật hy vọng bản thân mình có thể là người thay ngoại chịu bệnh. Tốt nhất là ốm đến chết, từ nay về sau có thể giải thoát khỏi cuộc sống tàn nhẫn này.
**
Tình trạng của ngoại cuối cùng cũng ổn định lại, nhưng sau khi tỉnh bà lại không chịu gặp Doãn Gia Hoa.
Doãn Gia Hoa mệt mỏi như muốn phát điên, nhưng cũng không thể làm gì khác.
Hai hôm sau, Trương Lộ đến tìm anh, khi cô đến trời đang mưa, cô gắng gượng đợi ở bãi đỗ xe, kiên trì muốn gặp anh. Anh không để ý đến cô, cũng không bày ra bộ mặt hòa nhã, lái xe nghênh ngang rời đi.
Anh thật sự cảm thấy bực cô. Nếu không phải cô ta chạy đến bệnh viện ngoại cũng sẽ không lại kích động mà ngất đi lần hai.
Hai hôm sau, Dương Huy nói với anh, hai hôm trước khi anh rời đi, Trương Lộ vẫn ngây dại đứng trong mưa hai tiếng đồng hồ.
Vì thế nên cô đã bị ốm.
Mà đây không phải là điều trọng yếu, quan trọng là: “Giám đốc, Trương Lộ tiểu thư…cô ấy…muốn anh nghe điện thoại của cô ấy.” Dương Huy vừa nói vừa nơm nớp lo sợ giữ chặt điện thoại.
Doãn Gia Hoa do dự một lúc, cuối cùng cũng nhận máy.
Anh trầm mặc, đầu dây bên kia truyền đến tiếng ho không dứt.
“Gia Hoa.” Thanh âm khàn khàn yếu ớt, bất luận ai nghe thấy cũng đều đau lòng: “Anh hãy nghe em nói, thật sự không phải em cô tình chạy đến bệnh viện để kể lể cho ngoại. Sáng hôm đó là ngoại đã gọi cho em, nói muốn ăn canh của em. Nên em nấu canh rồi đem đến cho ngoại. Ngoại nói hôm sau cũng muốn ăn nữa, em nói rằng sau này có lẽ em hơi bận nên không thể đến thăm ngoại thường xuyên. Ngoại không ngừng truy hỏi em bận gì, em thật sự không còn cách nào nên mới nói thật rằng chúng ta đã chia tay! Gia Hoa, anh hãy tin em, em không cố tình làm trò xấu, chuyện này đối với em có ích lợi gì sao?”
Từ ống nghe truyền đến tiếng nghẹn ngào của cô.
Doãn Gia Hoa nhắm mắt day day thái dương, lòng anh lại bắt đầu nhũn ra.
“Những chuyện này không quan trọng, em hãy dưỡng bệnh đi.”
Trương Lộ thút thít cầu xin: “Gia Hoa, Gia Hoa…anh có thể…có thể đáp ứng em một chuyện được không? Có thể để em làm một bữa cơm mời anh được không? Xem như là bữa cơm chia tay của hai chúng ta… cũng xem như là chuyện tình đẹp…của chúng ta, sớm gặp sớm tàn!”
Cô khóc đến thương tâm, yêu cầu kia tính ra cũng không quá đáng, Doãn Gia Hoa day day thái dương đang không ngừng giật giật, nặng nề thờ dài: “Được rồi.”
Hãy để vợ của anh đến tìm tôi
Ba hôm sau, Trương Lộ đã khỏe bệnh. Cô tha thiết mời Doãn Gia Hoa bữa cơm chia tay tại căn hộ mới của cô, nơi ấy không ai quấy rầy. Doãn Gia Hoa đồng ý với cô.
Buổi tối, sau khi chuẩn bị xong bữa ăn, Trương Lộ trang điểm trưng diện vô cùng lộng lẫy. Lúc trước cho dù có tham gia những bữa tiệc, hội nghị cô cũng chẳng tốn nhiều tâm tưvào trang phục, trang điểm như lần này.
Cô ngồi đối diện Doãn Gia Hoa, chọn một chai rượu đỏ: “Gia Hoa, đây là lần đầu tiên em nấu ăn, cũng không khác với thức ăn mua ở ngoài lắm, nhưng không biết có hợp khẩu vị của anh không, nếu không ngon xin anh cũng đừng ghét bỏ, được không?” Lời nói nhu mì, dịu dàng thật cảm động lòng người, cô đứng lên rót rượu cho Doãn Gia Hoa: “Đây là chai rượu em đã mua ở đợt đấu giá khi còn đi du học ở nước ngoài, số lượng có hạn, toàn thế giới cũng không có mấy chai đâu, lúc đầu em còn nghĩ sẽ khui ra vào hôm kết hôn…nhưng bất quá không quan trọng nữa rồi, đối với em mà nói bây giờ uống…cũng có ý nghĩa như nhau!”
Doãn Gia Hoa hơi nhíu mày, anh không nói gì chỉ nhìn cô.
“Gia Hoa, em chưa bao giờ uống say với anh cả, đây là lần đầu tiên, và e rằng cũng là lần cuối cùng. Đêm nay em sẽ cùng anh uống say, xin anh đừng phản đối, được không?”
Đôi mắt cô ngân ngấn nước, nâng ly rượu mời Doãn Gia Hoa.
Doãn Gia Hoa nhìn cô, một lúc sau nâng ly cụng vào ly cô rồi một hơi uống cạn.
Trương Lộ cười vang lên, nước mắt tuôn rơi. Nụ cười và nước mắt hòa quyện càng tôn lên vẻ đẹp rực rỡ của cô gái.
Doãn Gia Hoa thở dài. Cô thật sự là người phụ nữ đẹp nhất anh từng gặp, bất cứ người đàn ông nào gặp cô cũng sẽ trầm trồ khen ngợi.
Chỉ là cái đó và tình yêu không giống nhau. Cô xinh đẹp mỹ lệ, anh có thể thưởng thức, nhưng lại không cách nào có thể động lòng.
Trương Lộ mời anh hết ly này đến ly khác. Cô không ngừng nói chúc mừng hai người có thể tìm thấy cuộc sống của riêng mình, anh chỉ im lặng lắng nghe. Chai rượu rất nhanh đã vơi đi.
Uống một ly rồi lại một ly, anh nhìn thấy khuôn mặt cô thật long lanh, anh cảm thấy toàn thân nóng lên. Uống thêm hai ly, đầu anh bắt đầu long long.
Anh có chút nghi ngờ. Mấy năm nay tửu lượng của anh đã sớm luyện thành nghề, đêm nay cùng lắm cũng chỉ là chút rượu vang, mà người anh đã khô hanh thế này.
Thế nhưng, còn chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, anh đã say