Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
an tâm, nhếch môi cười giễu. Nhưng khi vừa xoay người, toàn thân liền hóa đá.
Người đang thong dong tiến vào chính là Quách Hồng Đồ. Mà bạn gái diễm lệ mỹ miều đồng hành cùng Quách Hồng Đồ, không ai khách chính là Quan Hiểu!
Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi
Hôm đó, sau khi chạy đến tìm Doãn Gia Hoa, cô vô hồn bước trên đường phố. Cô không biết bản thân mình đang đi đâu. Trái tim cô vừa đau lại vừa tê dại, đối mặt anh không quá mấy phút thế nhưng tựa như cô đã chạm vào nơi sâu kín nhất trong chính sinh mệnh mình. Trên đường xe tấp nập, cô suýt nữa bị một chiếc xe đâm trượt qua. Bên tai văng vẳng tiếng ma sát của bánh xe, phản phất dường như ai đó đang chửi bới. Cô vừa chạy vừa cốc vào đầu, không muốn nghe những âm thanh chói tai ấy.
Trước mắt giăng kín một tầng sương mù, dường như có gì đó vọt đến trước mặt. Trong chớp mắt cô không biết phải làm sao để né tránh, bước chân bỗng dừng lại, cô cứ ngơ ngẩn đứng đó, trừng mắt nhìn phía trước.
Là một chiếc xe đột ngột lao về phía cô, kèm theo đó là tiếng thắng phanh ken két. Cô bị chiếc xe đụng mạnh, trán đập về phía trước. Cảm nhận sự đau đớn trong nháy mắt, và sau đó là đau đến chết lặng. Cô cảm thấy như mình giống như đã hôn mê, lại giống như rất tỉnh táo.
Tựa như có người xuống xe. Cô cố gắng mở to hai mắt nhìn rõ người đến, nhưng trước mắt chỉ là một phiến máu đỏ tươi. Nhất định là vết thương trên trán lại rỉ máu.
Cô rút tờ tiền từ túi áo đưa đến trước mặt người đó.
Người đối diện không nhận lấy, cũng không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt lóe lên tia xót xa cùng thương hại.
Cuối cùng, người đàn ông kia thở dài, nắm lấy tay cô kéo đi.
Cô giật ra.
Ông ta dừng lại, nhìn cô rồi lại thở dài.
“Chúng ta không thể đứng trên đường nói chuyện được, đúng không? Hơn nữa trên trán em còn đang chảy máu kia kìa.” Ông ta nói tiếp: “Lên xe cùng tôi, em phải đến bệnh viện.” Ông ta bạnh chặt cằm, cô nhìn thấy xe của ông ta.
Hóa ra là chiếc xe lúc nãy vừa mới đụng trúng cô. Người xuống xe đỡ cô hẳn là tài xế của ông ta.
Ông ta lại kéo cô về phía trước.
Cô lại giãy dụa.
“Tôi không sao, không cần đến bệnh viện! Cám ơn anh đã cứu tôi, anh làm ơn buông tôi ra.”
Ông ta lại lần nữa dừng lại, tựa như mất hết kiên nhẫn, buông cô ra, đưa tay xoa xoa nhẹ hai bên thái dương, sau đó đột nhiên bế bỗng cô lên, sải bước về phía trước.
**
Mãi đến khi Quan Hiểu ngồi lên xe, cô mới tỉnh táo lại.
Người đàn ông hành động tùy thích kia ngồi xuống vào bên cạnh cô. Cô quay đầu nhìn ông ta, khổ sở cầu xin: “Làm ơn hãy cho tôi xuống xe, tôi thật không sao.”
Người đó cũng nhìn cô, rút chiếc khăn từ túi áo trên ngực đưa cho cô: “Lau mặt em đi, nhìn xem đã chảy bao nhiêu là máu.”
Cô cầm lấy chiếc khăn,thẩn thờ lau trán. Mơ màng tựa như chú gấu ngủ đông vừa bị đánh thức, cuối cùng cô cũng cảm nhận được mình đang rất đau.
Nhìn thấy cô đau run rẫy, người kia khẽ thở dài.
Trên đường đến bệnh viện, rốt cuộc cô cũng nhớ đến người đã cứu mình, tác phong vừa ngông cuồng vừa phóng túng này là ai.
Nhưng không ngờ rằng đối phương lại mở miệng trước cô một bước: “Tôi biết em.”
Quan Hiểu nhìn ông ta bằng ánh mắt ngờ hoặc, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, lần trước anh kết hôn, tôi có đến tham gia tiệc mừng của anh, nhưng không ngờ hiện tại tôi trong tình cảnh chật vật này mà anh cũng nhận ra tôi, Quách tổng.”
Người trên xe chính là Quách Hồng Đồ.
**
Quách Hồng Đồ nhếch miệng cười: “Em cho rằng, tôi nói quen em là ý chỉ vợ của Mạnh Đông Phi?”
Vết thương trên trán Quan Hiểu đau nhức đến chóng mặt, cho dù cô cố gắng gượng cỡ nào cũng không tỉnh táo nổi, hoàn toàn không lĩnh hội được ý của ông ta.
Cô cố hết sức mở to mắt nhìn ông ta, muốn suy nghĩ lời ông, nhưng cô phát hiện bản thân mình dần mơ hồ. Cuối cùng không thể chống đỡ nổi mí mắt nặng trịch.
Khi nhắm mắt, cô cơ hồ nghe thấy ông ta gấp gáp gọi tên cô, giọng nói này mang lại cho cô cảm giác thân quen không rõ thành lời.
Trước lúc chìm vào bóng tối, cô cảm giác được bản thân mình được ôm vào lòng, toàn thân cô bị hai cánh tay siết chặt, nâng niu tựa như đối đãi với vật quý trọng vừa mới bị đánh mất.
Haiz, cô thật sự hôn mê rồi, nếu không phải sao lại nảy sinh những ảo tưởng như thế cơ chứ. Thời gian trôi qua, với cô, cảm giác được người khác nâng niu trong lòng đã quá xa xỉ.
**
Tỉnh lại, Quan Hiểu phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện, mà Quách Hồng Đồ lại đang ngồi ngay bên giường. Vừa mở mắt, cô nhìn thấy ông ta đang chăm chú nhìn mình, tựa như vẫn luôn nhìn cô suốt.
Cô lúng túng lên tiếng cảm ơn, giọng nói khàn khàn tựa như bị cát sỏi bào mòn: “Cảm ơn anh, Quách tổng.” Nghĩ nghĩ một lúc, cô lại muốn ngồi dậy.
Quách Hồng Đồ liền giữ cô lại: “Nằm xuống đi, em vẫn còn đang sốt. Vết thương trên trán em lâu rồi đúng không? Thương cũ rồi thương mới, bị nhiễm trùng cả rồi.”
Quan Hiểu lúc này mới nhìn thấy tay mình đang truyền dịch.
“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Trong phòng bệnh bật đèn, nhất định là