Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1594 lượt.
trời đã tối.
“Một ngày.”
Quả nhiên.
“Anh…” Trong lòng cô có rất nhiều nghi vấn, nhưng trong nhất thời cô không biết nên hỏi như thế nào.
Cũng may đối phương thay cô trả lời: “Em sốt cao, bên cạnh không có ai chăm sóc, tôi lại không bận gì, nên ở lại chăm sóc em.”
Quan Hiểu suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: “Tôi có thể xuất viện không?” Cô muốn nhanh chóng thu dọn hành lý, rời khỏi thành phố tàn nhẫn này.
“Không thể.” Quách Hồng Đồ kiên quyết phản đối cô.
Ông ta nhìn cô rồi đột nhiên cười rộ lên: “Em vẫn luôn bướng bỉnh như vậy, đã bệnh thành thế này rồi vậy mà vẫn không chịu nằm yên trong viện.”
Quan Hiểu nghi hoặc nhìn ông ta.
Lời nói này tựa như hai người là bạn cũ.
Chưa kịp mở miệng hỏi, ông ta đã đi đến đặt bình giữ nhiệt nước lên bàn.
“Đã ngủ một ngày chắc em đói lắm rồi phải không? Tôi vừa gọi người mang cháo đến, vẫn còn nóng, ăn một ít đã rồi lại ngủ tiếp. Sáng mai ngủ dậy, hạ sốt em sẽ đỡ hơn.”
Ông đổ cháo ra bát, dìu Quan Hiểu ngồi dậy.
Toàn thân Quan Hiểu mềm nhũn, cho dù gắng gượng cỡ nào cô vẫn không thể ngồi vững được.
Sau cùng cô đành ngồi dựa vào lòng Quách Hồng Đồ.
Quách Hồ Đồng vô cùng tự nhiên dìu cô, dịu dàng đút cho cô từng muỗng một.
Quan Hiểu sững sốt, dù thế nào cô cũng không nghĩ ra, cô sao có thể quen biết thân thuộc với đại gia bất động sản này chứ, cô lại có thể khiến cho ông ta hạ mình đút cháo cho cô.
Nghi ngờ cùng bối rối, cô ho sặc sụa.
Quách Hồng Đồ đặt bát cháo xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cô.
Cuối cùng cũng ngừng ho, Quan Hiểu như tiêu tan hết sức lực cuối cùng. Bình tĩnh lại một lúc, cô ngước mắt lên nhìn vẻ mặt hết sức quan tâm của Quách Hồng Đồ.
Quan Hiểu ngẩn ra.
Đúng thật là vẻ quan tâm hết sức chân thành.
“Vì sao lại tốt với tôi như vậy?” Cuối cùng cô cũng hỏi ra sự ngờ vực trong tận đáy lòng. Trên thế giới này nào có sự quan tâm nào vô duyên vô cớ. Huống hồ sự quan tâm này là từ một người nổi tiếng ngông cuồng vá quái dị.
Quách Hồng Đồ nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, một lúc sau ông nhếch môi cười: “Trí nhớ em thật quá kém! Đợi đến khi em nhớ ra một số chuyện, sẽ hiểu ra vì sao tôi lại tốt với em.”
**
Quan Hiểu nằm trong bệnh viện nửa tháng.
Trong nửa tháng này, mỗi ngày Quách Hồng Đồ đều đến thăm cô. Đôi khi anh chỉ ngồi một lúc, trò chuyện cùng cô. Đôi khi lại ngồi lì suốt một ngày trong này.
Bên ngoài gọi ông ta là lão Quách tà ma, nói ông ta là người có tính cách kỳ quái, hỉ nộ bất thường, rất khó trêu ghẹo chứ đừng nói đến chuyện là đi trêu ghẹo người khác. Quan Hiểu bắt đầu hoài nghi tính chân thật của lời đồn. Bởi vì mỗi ngày ông ta đều nói đùa với cô, có mấy lần còn kể chuyện cười cho cô, nhưng rất nhạt, đều là những chuyện cô đã nghe rồi.
Để không làm ông ta xấu hổ, cô cũng chẳng biểu hiện ra ngoài, làm ra như là lần đầu tiên nghe, vờ cười sảng khoái.
Song ông ta lại đau buồn than thở, nhìn cô thật sâu, tựa như có lời muốn nói.
Song ông ta chỉ nhìn cô thế thôi, gì cũng không nói, khiến cô cũng chẳng biết phải làm sao, muốn hỏi lại chẳng biết hỏi từ đâu.
Cô dần bình ổn trở lại, Đặt người kia vào tận sâu trong đáy lòng, sẽ không bao giờ chạm đến nữa như vậy sẽ không tự làm tổn thương chính mình.
Thỉnh thoảng ông ta lại rất bận, nhưng cho dù không đến cũng cho tài xế mang cháo đến cho cô. Đôi khi cô cũng trò chuyện cùng chú tài xế hai ba câu.
Cô hỏi chú ấy, có phải Quách Hồng Đồ thích kể chuyện cười không.
Chú tài xế nghe cô hỏi vậy, hả to mồm, trợn tròn mắt, bộ dạng kinh hoàng khiến Quan Hiểu cảm thấy áy náy, không biết mình đã làm gì mà hù chú ấy thành dạng này.
“Quan tiểu thư, cô nói…ông chủ…chúng tôi…kể..kể…chuyện cười ư?”
Quan Hiểu khẳng định bản thân mình không hề bị hoa mắt, khi hỏi câu này, khuôn mặt chú tài xế còn run run.
Cô gật đầu.
Vẻ mặt chú tài xế tựa như gặp quỷ, chú ấy gãi gãi đầu: “Không thể nào! Ông chủ tôi mà kể chuyện cười ư? Đây là chuyện tuyệt đối không thể!”
Còn có một lần, Quách Hồng Đồ chỉ ngồi một hồi rồi đi, đến tối, ông ta lại cho tài xế đưa cháo đến. Cô nhân cơ hội hỏi chú tài xế: “Ông chủ của chú có phải có rất nhiều tay cấp dưới cho nên ông ấy có rất nhiều thời gian rỗi.” Không phải thế sao mỗi ngày ông ta đều rãnh rỗi đến bệnh viện cơ chứ.
Chú tài xế nhìn cô không nói gì, lặng lẽ cầm lấy remote bật ti vi lên, chuyển qua kênh kinh tế tài chính. Hình ảnh lấp lóe, âm thanh chụp hình không ngừng vang lên tanh tách, bao nhiêu micro vây quanh một người.
Quách Hồng Đồ trong ti vi đang phát biểu.
“Đấy, cô xem đi. Ông chủ đang tổ chức họp báo. Cô nói xem, ông ấy bận rộn hay nhàn rỗi.”
Quan Hiểu lại trở nên hoảng hốt.
Cô có tài cán gì, đạo đức gì sao có thể thu hút nhiều anh hùng theo đuổi cô thế cơ chứ.
Khiến người ta hỗn loạn
Nghỉ dưỡng trong bệnh viện hơn nửa tháng, ngoại trừ vết thương trên trán còn chưa lành, Quan Hiểu đã khỏe lại bảy tám phần. Bác sĩ bảo, vết thương cũ của cô đã nhiễm trùng lại thêm vết thương mới, cho dù có lành lại nhưng sẽ vẫn để lại sẹo. Nghe vậy cô cũng không bậ