Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
ói đến cùng là tôi thiệt thòi, cô chắc nên bồi thường tổn thất cho tôi...”
Ninh Tiểu Thuần nghe không nổi nữa, thì ra bản tính hắn là vậy, cô quen hắn lâu như thế, lại không hiểu tính hắn, hắn là kẻ tồi tệ biết bao, không, hắn không phải là người. Không mặc quần áo là cầm thú, mặc quần áo chính là mặt người dạ thú. Lục Tử Hiên hắn là kẻ mặt người dạ thú!!! Ninh Tiểu Thuần cầm ly trà, hắt thẳng nước trà nóng vào mặt hắn.
“Á, f*ck...” Lục Tử Hiên bị trúng nước nóng, sửng sốt kêu lên. Hắn tháo mắt kính xuống, lấy khăn tay lau mặt.
Hừ! Ninh Tiểu Thuần dữ dằn liếc hắn, còn bắt chước người ta đeo kính, sao trước kia không đeo, làm bộ làm tịch, quả là cặn bã có văn hoá!!!
Lục Tử Hiên giận dữ vứt kính lên bàn, hôm qua bị con này tát cho cái, hôm nay còn bị hắt nước, hắn không thể nhịn nữa, nếu không dạy cô ả bài học, mặt mũi hắn để đâu! Hắn đứng bật dậy, quay phắt qua, đẩy Ninh Tiểu Thuần ngã lăn ra đất, hắn cưỡi lên người cô, siết cằm cô, mắt lộ hung quang. Ninh Tiểu Thuần bị hắn áp đảo sợ ngây người, cứng đờ tay chân không biết kháng cự thế nào.
Lục Tử Hiên vung tay tát thẳng cô, cô vừa định hét lớn, đã bị hắn bịt miệng, động tác của hắn thật thô bạo, lưỡi cạy mạnh hàm răng cô, xộc thẳng vô. Ninh Tiểu Thuần bị cái tát tai làm cho tỉnh táo, cô cắn mạnh đầu lưỡi hắn.
“Ối...” Lục Tử Hiên bụm miệng nhịn đau bắn ra, tay quạt lưỡi lia lịa tính giảm bớt đau đớn.
Ninh Tiểu Thuần vội vàng bò dậy, chạy ra cửa, ai ngờ Lục Tử Hiên nhoáng cái đã che trước cửa, chặn đường thoát của Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần đề phòng nhìn hắn, nói: “Anh muốn làm gì?” Lục Tử Hiên chỉ cười không nói, nụ cười khiến người ta sởn gai óc, hắn như thú vồ mồi bổ nhào tới, Ninh Tiểu Thuần lùi nhanh ra sau tránh được. Hắn lừ lừ tiến đến, cô dần dần lùi ra sau, cuối cùng lưng cô đụng phải vách tường lạnh lẽo, không thể lùi nữa. Cô bị nhốt trong góc tường không chạy hay lùi được.
“Anh không được lại đây, nếu không tôi la lên!” Ninh Tiểu Thuần thấy hắn không hề biết sợ, cô không còn cách nào, thấy hắn tính nhào qua, phải rướn cổ hét to: “Cứu tôi... A...”
Lục Tử Hiên lập lại chiêu cũ, bịt miệng cô, tay hắn nắm chặt hai tay cô, tay kia thì xé quần áo. Ninh Tiểu Thuần ghê tởm hành động của hắn vô cùng, định giơ chân đá lên chỗ hiểm của hắn, không ngờ hắn đề phòng biết trước cô sẽ làm vậy, dùng đầu gối đè chân cô lại, cô giờ không thể nhúc nhích, như cá nằm trên thớt mặc người làm thịt.
Móng vuốt Lục Tử Hiên sắp lòn vào quần áo Ninh Tiểu Thuần, cửa phòng bị đẩy ra, Lục Tử Hiên vừa quay lại đã bị người vừa mới vào đấm mạnh, lực đấm quá mạnh, hắn phản ứng không kịp, ngã nhào sang bên.
Lúc này hai mắt Ninh Tiểu Thuần đã ướt đẫm, cô ngước lên, thấy người đó là Cung Triệt, trái tim căng thẳng cũng buông xuống, cô bước nhanh trốn sau lưng Cung Triệt. Cung Triệt kéo cô đứng một bên, sau đó bước lên kéo áo Lục Tử Hiên, rồi giáng cho một đấm. Lục Tử Hiên liếm liếm khoé miệng, có mùi máu tươi, hắn sôi gan, tức tốc đứng lên, vung tay hướng về Cung Triệt. Cung Triệt nhanh nhẹn né ra, lùi về che cho Ninh Tiểu Thuần, căn phòng vốn không lớn, Lục Tử Hiên nhào vào khoảng không, vấp trúng bàn, té ụp mặt.
May mà nhà hàng này cách âm tốt, tiếng động trong phòng không đến tai nhân viên. Cung Triệt từ trên cao nhìn xuống Lục Tử Hiên té lăn trên thảm: “Lục Tử Hiên, Cung Triệt tao không thích bị uy hiếp, làm ăn chân chính mới đàn ông, leo lên nhờ thủ đoạn, coi chừng tự hại mình, còn hại luôn phòng làm việc của mày.” Cung Triệt ý tứ sâu xa nhìn Lục Tử Hiên, móc từ trong túi ra một đống hình vứt xuống đất, nói: “Đừng nghĩ tao không biết tìm thám tử điều tra.”
Lục Tử Hiên chật vật đứng lên, nhìn hình chụp, trong hình là thám tử tư hắn thuê, rõ ràng lúc thám tử hành động bị người ta chụp được, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chờ phía sau.
“Cung Triệt, mày cho mày cao cao tại thượng, là vị thần toàn năng, sẽ không thất bại sao?” Lục Tử Hiên không chịu thua, kiêu ngạo nói tiếp, “Nghe nói mày với Đại tiểu thư Lạc thị có hôn ước, giờ ở ngoài bao người tình, bị lộ ra, thanh danh của mày coi như đồ bỏ. Đừng nói mày là nhân vật nổi tiếng trong giới tài chính, chỉ riêng Lạc gia chất vấn, mày đã phiền rồi.”
“Cám ơn anh Lục đã suy nghĩ giùm tôi, nhưng tao làm mày thất vọng rồi, bản tính tao rất ngạo mạng, tao tin tao đủ sức giải quyết sạch sẽ chuyện này.” Cung Triệt rẻ rúng liếc hắn, ôm Ninh Tiểu Thuần đi ra.
Lục Tử Hiên luôn sống cuộc sống sung sướng sao chịu nổi nhục này, hắn ngoan cố, vung nắm đấm về phía cặp nam nữ đi ra cửa. Chẳng qua, hắn đánh giá thấp Cung Triệt, anh che chở Ninh Tiểu Thuần nhẹ nhàng xoay người, tránh cú tấn công của hắn.
Lục Tử Hiên không cam lòng, tiếp tục vung đấm tấn công, Cung Triệt mất kiên nhẫn nhíu mày, buông Ninh Tiểu Thuần ra, nhanh chóng ra tay, một cú đấm trái đấm lên khuôn mặt tuấn tú của Lục Tử Hiên, sai đó nhấc chân đá ngang, dễ dàng đánh ngã hắn. Cung Triệt phủi phủi tay, khinh thường nhìn Lục Tử Hiên: “Quên nói với mày, tao đai đen Taewondo, không biết anh Lục yếu ớt vậy, ra tay quá nặng làm anh bị thương th