Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

cô, cứ đừng ì ở tầng mười không chiu đi lên.
Quay đầu nhìn, Mạc Tử Bắc đã sắp đuổi tới, sự hoảng loạn trong mắt cô càng sâu, lo lắng ấn nút, muốn rời khỏi Duy Bạch, tiếp tục ở lại cô sợ mình sẽ nhịn không được mà cho anh một cái tát thật mạnh.
Mạc Tử Bắc đuổi theo, giữ chặt cổ tay trắng nõn của cô, giọng nói vội vàng mà khàn khàn: “Tiểu Bạch, chúng ta nói chuyện một chút đi”.
Giản Tiểu Bạch vung khỏi bàn tay to của anh, cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa lên tiếng: “Anh à, anh nhận lầm người rồi”.
Mạc Tử Bắc sững sờ tại chỗ, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú cũng âm tình bất định theo. Nhìn bộ dạng cô nóng lòng chạy trốn giống như muốn tránh né con sói xám, cảm giác suy sụp bỗng nảy lên trong lòng. Không khỏi thở dài một hơi, trong lòng là một hồi xót xa. Tự gây nghiệt không thể sống, anh đã lĩnh giáo rồi.
Giản Tiểu Bạch lại dùng sức ấn nút mở thang máy một lần nữa còn bàn tay của Mạc Tử Bắc lại vỗ nhẹ bàn tay của cô.
Giản Tiểu Bạch giật mình, trái tim thiếu chút nữa nhảy ra, tay anh chạm lên tay cô làm cô tê dại một trận, dòng điện từ tay truyền đến toàn thân khiến Giản Tiểu Bạch chấn động ngay tại chỗ.
Anh sẽ không nhận lầm người, hình bóng 5 năm trước của cô trong tâm trí anh càng ngày càng hiện rõ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp luôn cười yêu kiều như vậy hiện ra trong đầu anh, anh làm sao có thể nhận lầm người đây? Đặc biệt đối với người mà mình khắc cốt ghi tâm thì càng không có khả năng nhận lầm.
“Tiểu Bạch! Chúng ta nói chuyện đi”. Lúc này đây, giọng của anh không hề cho cô cự tuyệt, trong đôi mắt đen ánh lên tia khẩn khoản.
Giản Tiểu Bạch giãy khỏi tay anh, cười lạnh, trong mắt hiện lên một tia giễu cợt.
“Nói chuyện? Anh muốn nói chuyện gì?”
“Tiểu Bạch?” Anh biết cô nhất định là vẫn còn giận, lúc trước anh hiểu lầm cô là một ả đàn bà ham hư vinh, đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô.
“Hãy nghe anh nói!” Giọng của Mạc Tử Bắc không khỏi nhẹ nhàng nhưng bàn tay vẫn giữ chặt cổ tay của cô, nhìn chằm chằm đôi mắt ánh nước to sáng ngời, đôi môi đỏ mọng ướt át của cô. Anh xúc động muốn ôm cô vào lòng, hôn ngấu nghiến lên cánh môi kia nhưng anh lại sẽ hù dọa cô.
Anh từng vô số lần tưởng tượng tới cảnh gặp lại, tưởng tượng khi gặp lại trước tiên sẽ không nói gì mà hung hăng hôn cô. Nhưng, anh không có dũng khí, 5 năm, anh lại trở nên bó tay bó chân sao? Là vì quá để ý nên sợ mất đi hay là bởi vì thẹn trong lòng? Anh đi tìm cô lâu như thế nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến cô sẽ xuất hiện trong chính văn phòng tổng giám đốc của mình.
Giản Tiểu Bạch nhìn xuống bàn tay to lớn của anh đang lôi kéo cánh tay mình, không mang theo bất cứ tia cảm tình nào quát lớn: “Tôi không có thời gian nghe quỷ nói, muốn diễn thuyết thì đến giảng đường đại học ấy, không ai ngăn cản đâu, còn bây giờ mời anh buông tay cho, tôi phải đi”.
Giản Tiểu Bạch vung khỏi tay anh, nếu không đợi được thang máy thì cô đi thang bộ, dù sao cô cũng muốn rời khỏi nơi này nhanh một chút.
Bước nhanh đi vào cửa cầu thang bộ, Mạc Tử Bắc cũng đuổi theo giữ chặt cánh tay của cô. Giản Tiểu Bạch tức giận, đột nhiên dùng hết sức giãy khỏi tay anh, đồng thời cũng bởi vì giày cao gót mất trọng tâm mà từ trên cầu thang lăn xuống.






Vịn vào đầu cầu thang cô thử đứng lên xoay xoay mắt cá chân, nhưng cơn đau như tấn công thẳng vào lòng đúng là không thể đứng lên nữa.
Đau.
Giản Tiểu Bạch chỉ thấy đau đến khắc cốt ghi tâm, cảm giác đau đớn đánh úp lại khiến trên trán cô cũng theo đó mà rịn mồ hôi lạnh.
“?” Mạc Tử Bắc vô cùng sợ hãi, trong lòng rối thành một đống, chạy vội xuống cầu thang gọi to: “Tiểu Bạch”.
Cái giọng kiểu đứt hơi khản tiếng này khiến Giản Tiểu Bạch sợ tới mức thiếu chút nữa quên cả đau đớn. Cô nhíu mày lại nhìn anh chạy vội xuống dưới. Sau đó cô chỉ cảm thấy thân mình nhẹ bẫng bị anh bế bổng lên.
Doãn Đằng Nhân chau mày. Lúc này Tina chạy vào nói: “Gọi rồi thưa tổng giám đốc, sẽ đến ngay ạ.”
Chỉ chốc lát sau bác sĩ đến, nhìn qua loa rồi nói: “Anh này, tôi e là khám không được, các anh nên đưa đến bệnh viện chụp phim đi!”
Mạc Tử Bắc bất an vò vò tóc có chút khẩn trương hỏi: “Lẽ nào là gãy xương?”
Bác sĩ lắc đầu: “Không thể loại trừ khả năng này, nhìn qua đã thấy rất nghiêm trọng rồi. Cho dù không gãy xương cũng động đến gân, e là phải nằm trên giường nghỉ ngơi một thời gian.”
“Cái gì? Nằm trên giường?” Giản Tiểu Bạch la lên: “Tôi không muốn nằm trên giường nghỉ ngơi.”
Đùa sao, cô mà nằm trên giường nghỉ ngơi thì mỗi ngày lấy cái gì mà ăn?
Nghĩ đến ngày nào cũng nhìn thấy Mạc Tử Bắc, hàng lông mày của Giản Tiểu Bạch trong nháy mắt nhíu chặt. Thiên Thiên lại thật sự rất giống anh, cứ nhìn thấy Thiên Thiên thì cô lại càng oán hận anh hơn. Anh hại Thiên Thiên trở thành đứ


XtGem Forum catalog