Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
t xuống, nhìn cô, ánh mắt thiết tha: “Mọi người đều phải chết, chỉ là sớm hay muộn, quen rồi sẽ tốt hơn. Bố mẹ anh, đã mất từ vài năm trước, họ cùng ra đi một lúc trong một tai nạn xe. Bây giờ nghĩ lại, cũng chẳng có gì. Họ chẳng qua chỉ là đi đến một nơi tốt hơn nơi này, phải vậy không?”.
Cô lắc đầu mông lung: “Anh không hiểu.”
Anh cười: “Anh không cần hiểu, tóm lại chỉ cần chăm sóc em tốt là được rồi.” Cô vẫn cười lạnh, không nói gì. Anh nói: “Tuy em không cần đón nhận ý tốt của cha em, nhưng dù sao cũng phải nhìn mặt anh một cái chứ.”
Cô vẫn cười lạnh, ánh mắt anh nồng nhiệt hơn: “Chúng ta quen biết cũng đã hơn một năm rồi, em lẽ nào ngoài lạnh băng ra, không còn biểu hiện tình cảm nào khác đành cho anh?” Anh vờ như buột miệng nói: “Hách Gia Tuấn ở Hồng Kông đính hôn rồi.”
Phía sau, khí lạnh đến bức người, thật lạnh… đường như chỗ cả hai người đang đứng là nơi lạnh nhất trên thế gian này, lạnh đến phát run, lạnh đến mức sắp đông cứng thành đá. Cô chẳng còn sức để mà kiềm chế ngước mắt nhìn anh, giọng run run hỏi: “Lúc nào?”.
Anh cúi thấp đầu, nhìn vào mắt cô, nói từng chữ từng chữ, như tiếng mưa rơi: “Hôm qua…”
Cô hoảng hốt nhìn vào đôi mắt anh, trong đáy mắt anh có hình ảnh của cô, bé tí tẹo, nhìn không được rõ lắm. Nhưng cô nhìn rất rõ, trên mặt cô, hai hàng nước mắt tuôn rơi, đây là ảo giác phải không? Mưa rào rào đổ xuống càng lúc càng to, cả trời đất hình như cũng đều đung đưa đung đưa vậy. Chút sức lực cuối cùng của cô trong phút chốc dường như bị rút ra sạch sẽ, một chút sinh lực để tự mình gắng gượng cũng không còn. Trong tiềm thức chỉ còn lại một mảng đen u ám lạnh lẽo. Cuối cùng, rốt cuộc cũng bị cuốn vào miền u tối không bờ không bến ấy, có thể đời này, một lần nữa không muốn chạy trốn.
Hà Văn Hiên ôm lấy cô, trong ánh mắt chợt vụt lên một tia sáng quắc, giống như dao, muôn róc xương róc thịt cô ngay lập tức. Anh thì thầm nói: “Điều anh muốn chính là kết quả này, em có thể là canh bạc thành công của anh”.
Nếu như không có anh
Giống như rơi xuống đáy biển tối đen mênh mông không bờ, cô cố gắng thở, cả người mơ mơ hồ hồ. Đầu đau đến mức như muốn nổ tung, cô khẽ mở mắt. Hà Văn Hiên đập vào tầm mắt cô, anh khẽ cười hỏi: “Em sốt cao quá, đã cảm thấy đỡ chút nào chưa?”
Trong phòng ngủ vô cùng rộng rãi, ánh mặt trời chiếu rọi, sáng rỡ, sáng đến tức cả mắt. Cô chẳng còn chút sức lực nào, gương mặt trắng xanh nhợt nhạt, đến nói cũng chẳng còn hơi.
Hà Văn Hiên lại cười nói: “Quần áo anh đã bảo người giúp việc thay rồi, cháo cũng đã nấu xong rồi, lúc nào em muốn ăn thì ăn nhé.” Anh giúp cô ghém lại góc chăn, ánh mắt dịu dàng: “Anh đi làm trước.”
Cô gắng sức trầm mình xuống giường, giống như chỉ có vậy mới có thể tìm được một chỗ dựa. Khi anh gần đi ra đến cửa, cô đột nhiên gọi giật giọng: “Này, đợi chút…” Anh quay đầu lại, cười cười nói: “Cuối cùng cũng mở miệng rồi à.”
“Anh đính hôn rồi, em biết.” cô nhẹ nhàng thay anh nói tiếp lời còn dang dở, vừa nhìn thấy anh bao nhiêu nhưng bi thương buồn rầu ở trong lòng dường như lắng xuống. Anh nắm chặt cổ tay cô, dồn hết sức lực nói: “Gia Mĩ, anh chẳng còn cách nào khác, chỉ có như vậy, anh mới có thể nhìn thấy em, mới có thể quay trở về, đây chỉ là tạm thời thôi.”
Cô không lên tiếng, chỉ gật đầu. Anh thở phào nói: “Đêm qua em không về, anh thật sự rất lo lắng cho em.” Anh tủi thân kéo tay cô lại: “Cả đêm hôm qua em ở đâu?”.
Trong lòng cô chua xót, chỉ muốn khóc, nghìn ngôn vạn ngữ cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt nên lời. Cô vùi đầu vào ngực anh, nước mắt như mưa, đổ xuống không ngừng. Hách Gia Tuấn luống cuống hoảng hốt hỏi: “Em làm sao vậy? Ai bắt nạt em?”.
Không thể nói lời nào, chỉ muốn khóc, Hách Gia Tuấn vội vàng an ủi cô: “Em đừng khóc, anh biết anh không đúng, anh không nên đính hôn, anh cái gì cũng không nên làm, anh nên kiên quyết phản đối đến cùng.”
Cô lắc đầu, sà vào lòng anh, nghẹn ngào nói: “Không liên quan đến việc của anh.” Anh dùng hết sức ôm cô thật chặt, cánh tay như thép, quấn chặt không dời. Ánh mắt anh mông lung hời hợt: “Em đừng khóc, anh không nên làm em khóc.” Anh đột nhiên mở trừng mắt nhìn thẳng về phía sau lưng cô: “Hôm qua em và sếp của mình ở cùng nhau?”.
Anh buông cô ra, cô quay đầu lại, Hà Văn Hiên đang dùng ngón tay treo chiếc chìa khóa đứng sau lưng cô. Hách Gia Tuấn giống như đã hiểu ra điều gì làm cô khóc như vậy, anh đẩy cô ra xa, dùng hết sức đấm thẳng về phía Hà Văn Hiên. Hách Gia Tuấn nghiến răng, trừng mắt nhìn: “Cái thằng này, vậy mà dám nhân lúc ta không có ở đây, cố ý bắt nạt cô ấy.”
Hà Văn Hiên chùi mép, không nói lời nào, ném chìa khóa cho Gia Mĩ rồi quay người đi thẳng. Hách Gia Tuấn vội vàng túm lấy vạt áo của hắn: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi chết chắc rồi, đến bạn gái của ta mà ngươi cũng dám bắt nạt.”
Hà Văn Hiên lạnh lùng nhìn anh, hỏi: “Bạn gái của anh? Hách thiếu gia, trên người cô ấy có đóng dấu của anh không, hay là có tên của anh?” Hà Văn Hiên cười nhạt, nói rõ ràng t