XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.

từng phòng một, trong lòng vô cùng sốt ruột. Trình Minh Lãng nhìn thấy cô bước vào phòng bệnh, vội vàng cười thật tươi nói: “Gia Mĩ, làm sao con đến đây.”
Gia Mĩ khẽ đảo mắt một lượt, trong phòng có khoảng năm sáu sản phụ, còn có y tá và người nhà vào ra. Cô khẽ cười, nụ cười thoảng như có như không giống như nước mắt rơi đầy mặt, nhạt nhòa nhạt nhòa. Cô ngu ngơ dại khờ gọi hắn một tiếng: “Cha…”
Trình Minh Lãng gắng sức gỡ tay của cô ra, cô mở to mắt nhìn hắn, chỉ càng ra sức túm chặt lấy, lặp lại từng chữ một: “Đi theo con lên lầu, đi chịu lỗi với mẹ con, tiễn mẹ con một chặng đường sau cuối.” Trình Minh Lãng vội vã cởi luôn chiếc áo khoác ngoài, Gia Mĩ chân tay liên thủ, một quyền như sắt đâm thẳng lên người hắn, rồi như điên loạn gào thét: “Cha vì sao đến một yêu cầu nhỏ như vậy cũng không thể đáp ứng? Đã bao nhiêu năm rồi không thăm không hỏi, đến một đoạn đường cuối cùng cũng không muốn tiễn đưa là vì sao?”.
Những người phụ nữ xung quanh, cả y tá hộ lý, tất cả đểu rớt nước mắt, hai mắt mọng đỏ.
Trình Minh Lãng lớn tiếng quát: “Trình Gia Mĩ, con điên rồi, con giống mẹ con, là một người điên.” Cô hai mắt vằn đỏ, túm cổ áo hắn nhấc lên, nước mắt không ngừng rơi, giống như nước sôi, cuồn cuộn, cuồn cuộn. “Mẹ của con không có bệnh, người mắc bệnh chính là cha.” Rồi cô như dốc toàn lực gào lên: “Cha mới là người mắc bệnh”. Trình Minh Lãng hoảng hốt bò trên mặt đất, chỉ muốn trốn chạy khỏi cô: “Cả hai mẹ con con mới là người mắc bệnh, ta không thể để hai người hủy hoại cuộc đời của ta. Ta muốn lấy người phụ nữ khác, ta muốn có người nối dõi tông đường. Bắt đầu từ hôm nay, ta đã có con trai rồi, đã có gia đình rồi, không cần phải gần hai người mắc bệnh máu chậm đông nhà con nữa!”.
Cô buông hắn ra, ánh mắt tuyệt vọng thẫn thờ, bên tai chỉ toàn tiêng ong ong ù ù, giống như điếc vậy. Cô cười to giống như điên, nước mắt giàn giụa trên mặt: “Đây chính là lý do để cha li hôn đúng không, đây mới chính là lý do đích thực để cha li hôn… đây mới chính là lý do để cha vứt bỏ vợ con…”
Ánh mắt cô đỏ rực như ngọn đuốc, bốc cháy đến cực điểm, cả người không kiềm chế được. Cô đờ đẫn bước ra ngoài, ánh mắt trống rỗng, giống như một đứa trẻ, chỉ biết mở to mắt để nhìn, trong đáy mắt chứa đầy nỗi hoang mang tuyệt vọng.
Thì ra, đây mới là lý do, một lý do vô cùng xác đáng.
Trong nghĩa trang, có vô số những phần mộ xanh biếc, trên mộ phủ đầy cây cỏ, cây mọc cao vút. Trên trời, mây đen vần vũ, mưa, mưa rào rào, mưa từ trên cành cây rớt xuống bốn phía xung quanh, những hạt mưa nối tiếp nhau tạo thành dòng nước, giống như ai đó mở cửa đê, đổ xuống cuồn cuộn, bắn tóe ra xung quanh thành một vùng xanh xám, nhìn rất thê lương.
Gia Mĩ cầm ô đứng trước mộ, quần ngấm nước mưa ướt sũng. Cô lặng lẽ cười, nhưng tuy cười đó mà nước mắt vẫn lã chã tuôn rơi. Phải một lúc sau, cô mới nói: “Mẹ, con không có khóc…”
Tiếng mưa, tiếng sét đì đùng, ầm ầm bên tai, làm cho tiếng của cô hòa lẫn vào những thanh âm hỗn độn ấy rồi chìm mất. Cô nói to hơn một chút: “Con thực sự không khóc, mẹ, đó là điều mẹ mong chờ nhất đúng không? Con thực sự không khóc..” Cô cắn chặt môi, nước mắt vẫn tuôn rơi, giông như đã nói dối lại còn ngắc ngứ chau mày. “Chí ít là bây giờ, con không khóc…”
Trong nghĩa trang, chỉ có tiếng mưa, còn bốn bề đều cô đơn lạnh vắng.
“Trình Gia Mĩ, là cô phải không?”.
Hình như có người gọi tên cô, cô hoảng hốt quay đầu lại, trên con đường bên trái có một người tay cầm ô bước tới. Cô mở trừng mắt nhìn, nhìn chằm chằm, nhưng nước mắt nhòe nhoẹt khiến cô nhìn không thật rõ, kia có phải là Gia Tuấn không? Cô cơ hồ như muốn khóc to lên gọi: “Gia Tuấn, là anh phải không?” Giọng cô gào lên khẩn thiết: “Anh trở về rồi, đúng không?”.
Người kia vẫn không nói gì, cô vứt ô sang một bên, chạy thẳng về phía anh ấy, dường như nhất định là anh, dường như chỉ có thể là anh. Nước mắt khiến cho người trước mặt cứ lờ mà lờ mờ, cô chạy thẳng đến trước mặt anh, rồi đột ngột dừng lại. Giống như cô đang mơ một giấc mơ đẹp mà đột nhiên bị người khác đánh thức dậy. Gương mặt cô có chút thất vọng nhìn anh: “Sao lại là anh?”.
Hà Văn Hiên khẽ mỉm cười: “Vì sao không thể là tôi?”.
Cô cúi thấp đầu, nước mưa đã làm toàn thân cô ướt sũng. Cô hỏi: “Anh đến đây làm gì?” Hà Văn Hiên không muốn giấu, thành thực nói: “Cha cô nhờ tôi tới.”
Gương mặt cô lạnh lùng, ánh mắt trừng trừng nhìn anh, dường như có thể nhìn thâu linh hồn anh, cô khẽ mấp máy môi, cuối cùng cũng cất thành lời nói: “Vậy thì tôi cũng xin anh đừng quan tâm đến tôi.”
Hà Văn Hiên vẫn cười, anh cầm ô che sang cho cô: “Rõ ràng em không phải muốn nói câu này”. Anh đưa mắt nhìn đi chỗ khác, lại hỏi: “Có phải là muốn hỏi anh, trước đây cha em đã dọa dẫm anh, bây giờ vì sao lại đến cầu xin anh?”.
“Việc Hà luật sư làm, tôi từ trước đến giờ đều hiểu rất rõ”. Tiếng của cô lạnh băng, dường như cả người bị nước mưa bao bọc, chỉ còn chừa lại sự lạnh giá. Hà Văn Hiên gật gật cái cổ cứng ngắc, ánh mắt sâu xa: “Ừ, em biết, cho nên anh không cần phải nhiều lời”. Anh cụp mắ