Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

cô: “Không sao, trước đây là vậy, nhưng bây giờ không phải vậy….” Ánh mắt anh mê hoặc đắm đuối: “Hách Gia Tuấn, cái thằng cha ấy thì có gì tốt chứ? Hắn ta có lỗi với em, anh quả thực chỉ muốn giết chết hắn.”
Dư Giai Lệ dùng hai tay chống lấy ngực của anh, đột nhiên cười lạnh: “Anh đừng có lừa tôi, lần trước ở KTV, anh không muốn ra tay để cho cô ta uống thuốc mê, mượn cớ ra ngoài, mục đích là để tự tay cha tôi động thủ. Đương nhiên, tất cả các cô gái đều biết phải phản ứng như thế nào khi ở cùng với một người đàn ông trung niên ở những chỗ như vậy. Hà luật sư, tôi nói có đúng không?”.
Anh khẽ chau mày: “Dường như cô phân tích rất hợp lý.”
Cô cười lạnh lùng: “Hà luật sư, anh biết cô gái ấy biết Taekwondo, nên cố ý hại cha tôi bị đánh một trận nhừ tử, món nợ này chúng tôi bỏ qua không tính toán với anh. Nếu như bây giờ anh muốn giở trò gì, tôi khuyên anh đừng có nhọc lòng vô ích.”
Trong lòng anh có chút chấn động, nhưng vẫn cười nói: “Nếu em vẫn còn nghi ngờ anh… xem ra, anh phải thể hiện cho em biết là anh vì ai.”
Cô một tay ôm lấy cổ anh, một tay xoa nhẹ mũi anh: “Anh cũng là người rất hấp dẫn, nhưng so với Gia Tuấn thì… anh không nhiều tiền bằng anh ấy, gia đình anh không có thế lực như gia đình anh ấy. Cho dù anh ấy có động một tí là gào thét, cho dù anh ấy chẳng có điểm nào tốt cả, thì anh ấy vẫn hơn anh, vì anh ấy có tiền, mà nhà tôi… nhà tôi thì cần tiền.”
Anh khẽ cười nhếch mép hỏi: “Chỉ là vì tiền cho nên em đã phải dùng mất mấy năm để giả vờ đáng thương trước mặt người nhà anh ta, em làm như vậy mà không thấy mệt mỏi sao?” Cô lắc đầu, bật cười thành tiếng: “Hôm qua, tôi đã dùng sự đáng thương của mình giải quyết một người con gái.” Cô nghiêng đầu, thấp giọng hỏi: “Thật không biết cô ta từ nay về sau sẽ sống thế nào, bị người khác gán cho là tình nhân, thậm chí là kỹ nữ. Tôi đoán cô ta có thể sẽ đi tự sát. Anh thử nói xem cô ấy có làm như vậy không?”.
Hà Văn hiên cười lạnh: “Cô ấy không làm như vậy.”
Dư Giai Lệ cười: “Chúng ta đánh cược không?” Hà Văn Hiên đứng dậy: “Anh đã nói là cô ấy sẽ không như vậy, tuyệt đối không như vậy.”
Hai tay Dư Giai Lệ chống xuống giường, vai khẽ nhún: “Không, nhất định sẽ làm, lần này anh thua rồi.”
Hà Văn Hiên đi đến kệ tủ, lấy chiếc điện thoại đang đặt ngang cầm trong tay, ấn nút.
“Vì sao lại phải gặp nhau ở khách sạn?”
“Ở đây không tốt sao?”.
“Có lời gì thì cứ nói thẳng đi, nếu nói những lời lảm nhảm tôi không muốn nghe.”
……..
Dư Giai Lệ mặt biến sắc: “Anh dám ghi âm lại, anh dám!” Cô tức điên lên, nhào đến giật chiếc điện thoại trên tay anh. Anh thô lỗ đẩy cô ra xa, cười lạnh nói: “Chức năng ghi âm của nó thực cũng không tồi, có thể nghe thấy rất rõ, có thể nhìn thấy rất sắc nét. May mà anh đè chặt em ở trên giường, nếu không làm sao có thể nhìn rõ được mặt em.”
Dư Giai Lệ nổi giận đùng đùng, thở hổn hển hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”.
Anh cười đầy ẩn ý: “Hách Gia Tuấn trở về với em, Trình Gia Mĩ trở về với anh, nếu như em còn dám gọi người để bôi nhọ cô ấy, còn dám làm bất cứ một hành động nhỏ nào đối với cô ấy, thì anh tuyệt đối sẽ không tha cho em đâu.” Anh nói trịnh trọng từng chữ một: “Nếu như đoạn ghi âm này mà bị lộ ra ngoài, thì cuộc đời em coi như là hết. Đến lúc ấy, người tự sát, anh dám cược, đó chính là em.”
Dư Giai Lệ tức đến mức nghiến chặt răng: “Trình Gia Mĩ, lại là Trình Gia Mĩ, người con gái đó rốt cuộc có cái gì tốt chứ? Cô ta có điểm nào so sánh được với tôi. Tôi rõ ràng là hơn cô ta rất nhiều mà!”
Hà Văn Hiên cười hừm trong cổ họng: “Nếu so sánh với cô ấy, thì cô còn kém xa, nếu như cô ấy là thiên sứ ở trên trời, thì cô nhiều nhất cũng chỉ là một thằng hề ở dưới đất, một thằng hề cố gắng đóng vai mình thật đáng thương nhưng diễn quá tệ.” Anh lườm cô một cái: “Cho nên cô không thể so sánh cùng với cô ấy, bảo với cha của cô cũng đừng có bất cứ hành động gì, nếu không thì đừng có trách, một đòn chết hai đấy!”.
Anh phong độ lịch thiệp mở cửa cho cô đi ra, còn đưa tay vẫy: “Tạm biệt, mĩ nhân đáng thương.” Dư Giai Lệ tức sắp phát điên lên, trừng mắt nhìn anh, cho đến khi anh đóng cửa lại mới phát ra một chuỗi gầm rít.
Gia Mĩ mơ mơ màng màng nằm ở đầu giường, cô tìm thấy chiếc nhẫn ở trên đầu giường, từ từ đeo nó vào tay, trời tối rồi trời lại sáng. Cô như kẻ thèm ngủ, cứ muốn nằm mãi ở trên giường, không muốn động, cũng chẳng dám động. Cô tự nhốt mình trong nhà, ngắt đường dây điện thoại, máy cầm tay cũng tắt, cô chỉ muốn đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.
Nhưng cuối cùng, cô cũng phải đối diện với tất cả.
Cô vừa bật điện thoại lên thì chuông báo tin nhắn giống như động cơ máy bay ầm ĩ, liên tục vang lên không ngớt. Cô bịt chặt lấy miệng, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, cô không dám xem, cũng không thể xem, cho dù Gia Tuấn muốn giải thích điều gì đi nữa, thì tất cả cũng đều đã muộn rồi. Cô xóa hết tất cả các tập tin, một chữ cũng không dám nhìn.
Bốn phía xung quanh thật yên tĩnh, đến cả những thanh âm ồn ào hàng ngày ở dưới đường hay vọng lên hôm nay cũng không nghe t