Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

con trai của mình hủy hoại tất cả. Tuyệt đối không thể!”.
Hai chân anh bỗng chốc mềm nhũn, run rẩy quỳ xuống trước mặt bà, anh thất thanh gọi: “Mẹ…” Hách phu nhân hốt hoảng đưa tay đỡ lấy anh “Con đứng lên đi.” Anh lắc đầu: “Chỉ cần mẹ đồng ý, con có thể ở bên cô ấy, me…” Hách phu nhân trong lòng cứng rắn: “Con muốn quỳ thì cứ quỳ, còn ta sẽ không bao giờ đồng ý.”
Bà đau lòng đưa mắt nhìn anh một cái, rồi chẳng buồn quay đầu nhìn lại, đi thẳng ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa, bà rút điện thoại ra, bấm số, rồi cất giọng bi thương gọi: “Cha…” Giọng bà nghẹn ngào: “Cha có cách không ạ, có cách để xử lý đứa con gái ấy, chỉ cần xử lý cô ta, cho dù là đi đâu cũng không cần bận tâm. Con chỉ muốn cô ta biến mất.” Rồi bà đau khổ bật khóc: “Gia Tuấn, nhất định phải cứu lấy Gia Tuấn. tất cả đều không thể để cho cô ta hủy hoại, xin cha… hãy làm cho cô ta biến mất!”
Trời tối rồi trời lại sáng, cả ngày đất trời cứ tuần hoàn như vậy, tất cả vạn vật trên thế giới này cũng đều tuần hoàn như vậy, tuần hoàn chẳng có nguyên tắc gì, trùng lặp cũng chẳng có lý do gì.
Chuông cửa kêu, cô ra mở cửa, trước mặt cô là Hách phu nhân và Gia Gia sắc mặt có vẻ vô cùng nghiêm trọng. Cô mở cửa, cười thoải mái: “Gia Gia, sao ông lại đến đây?” Tuy hỏi như vậy nhưng thực ra trong lòng cô đã đoán ra được điều gì đó.
Gia Gia sắc mặt trắng bệch, thần sắc có vẻ không được tốt, giống như mắc bệnh nặng vừa khỏi vậy. Hách phu nhân dìu ông bước vào trong phòng, bà đưa mắt nhìn khắp gian phòng rồi dìu ông ngồi xuống ghế sô-pha. Gia Mĩ đầu cúi thấp, ngồi đối diện trước mặt ông, cả người cứng đờ.
Gia Gia chỉ lặng lẽ nhìn cô, không nói lời nào. Cô đầu càng cúi thấp, nhớ đến ngày hôm ấy, khi ở trong phòng khách, cô hoàn toàn bất ngờ, mở trừng mắt thất thanh hỏi: “Vậy thì mẹ của cháu…”
“Mẹ của cháu mắc bệnh này. Nếu như cháu kết hôn cùng với Gia Tuấn, con của các cháu, đặc biệt là con trai, tỉ lệ mắc bệnh này rất cao. Loại bệnh di truyền này, trừ phi có cách thay đổi được căn nguyên của nó, nếu không thì không thể chữa trị.” Gia Gia chỉ thở dài: “Mẹ của Gia Tuấn không thể chấp nhận, còn ta, ta cũng không thể chấp nhận.”
Bây giờ, ông đến tận đây, phải chăng là giới hạn của sự chấp nhận đã lên đến cực điểm nên đã bùng nổ? Họ muốn cô biến mất? Muốn cô vĩnh viễn biến mất trước mặt Gia Tuấn như vậy mới buông tha?”.
Hách phu nhân lay lay Gia Gia: “Gia Gia, cha nói đi ạ.” Gia Gia nhìn cô, khẽ thở dài hỏi: “Gần đây, cháu sống thế nào? Việc ở trên báo, ta đã xem rồi, và cũng nghe rồi. Thông thường mọi người sẽ không có cách gì chịu đựng, cho nên… ta đã thay cháu nghĩ ra một cách.”
Hai tay cô bắt đầu run rẩy, toàn thân căng cứng như cung đã lên dây. Gia Gia thấp giọng,, đầu mày nhíu chặt: “Ta nghĩ, hay là cháu tạm thời rời đi đến một chỗ khác như vậy thì tốt hơn, điều này đối với cả hai bên đều tốt, và đối với tất cả mọi người chúng ta, cũng là một sự giải thoát.”
“Gia Gia…” giọng của cô run rẩy, cô ngước mắt lên, nhìn như dán chặt vào ông: “Nếu như… là cháu muốn nói nếu như… cháu đã từng làm cho ông thấy thoải mái, làm cho ông thấy vui vẻ, thì cháu xin ông, xin ông đừng như vậy… đừng ép cháu phải rời xa anh ấy… cháu không mong được kết hôn cùng anh ấy, cũng không mong được ở cùng anh ấy trọn đời, cháu chỉ mong… chỉ mong được nhìn anh ấy từ xa xa… từ xa xa thôi ạ. Nếu như phải rời xa nơi này, cả đời này, cháu e là sẽ không có cơ hội để được gặp anh ấy.”
Hai mắt Gia Gia có chút cay cay: “Nhưng phải làm sao bây giờ, nó không chịu… thậm chí còn nói, nếu như không thể ở cùng với cháu, thì nó nhất định sẽ chết cùng cháu… vậy thì phải làm sao đây? Ngoài cách cháu phải rời đi chỗ khác, thì thực chẳng còn cách nào cả… ngoài cách như vậy, thật sự không còn sự lựa chọn nào khác…”
“Không thể được…” cô đột nhiên quỳ xuống, cả người run rẩy. “Cháu sẽ nghĩ cách, chỉ cần không phải rời xa nơi này, cháu sẽ cố gắng nghĩ cách… nghĩ ra cách để khiến anh ấy quên cháu đi, nghĩ ra cách để trái tim anh ấy không còn nhớ đến cháu… cháu sẽ nghĩ cách… cháu xin mọi người, đừng bắt cháu phải rời xa nơi này. Cháu biết mọi người sẽ có trăm ngàn cách để cháu phải rời đi, cho nên, cháu xin mọi người… đừng ép cháu như vậy…”
Gia Gia nhắm chặt hai mắt, lắc lắc đầu: “Chỉ cần cháu còn ở đây, thì nó vẫn hy vọng, chỉ cần cháu xuất hiện trước mặt nó, nó sẽ không bao giờ quên được cháu, cho nên cháu cần phải ra đi. Chỉ cần cháu ra đi, thì tất cả mọi người đều được giải thoát.”
Cô giống như mắc phải một cơn bạo bệnh, cả người như muốn rã ra, nước mắt ướt nhòe: “Cháu có cách, cháu thật sự có cách. Chỉ cần cháu đi với một người đàn ông khác, anh ấy nhất định sẽ không còn hy vọng, chỉ cần cháu kết hôn với một người đàn ông khác, anh ấy nhất định sẽ quên cháu. Chỉ cần cháu… chỉ cần cháu…” Cô đau khổ ôm lấy miệng, nghẹn ngào không thể nói nên lời được nữa. Trái tim quặn thắt, đau đớn, đau đến mức như sắp không thể nào thở được nữa, toàn thân như có ngàn vạn mũi dao đang đâm vào đau đớn… Nước mắt cô cứ thế tuôn rơi: “Cháu nhất định sẽ… nhất định sẽ cùng người đàn ông khá