Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.
cậu hài lòng với sự sắp đặt của anh, còn cậu lại sợ anh yêu nữ tiến sỹ xinh đẹp. Cứ như vậy không lâu sau sẽ có mâu thuẫn.”
Tôi gật gật đầu, hạ quyết tâm: “Tối nay sẽ nói! Nhưng giống như cậu nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, huống hồ là hai người vốn thích nhau? Liễu My đối với mình mà nói giống như quả bom đặt giờ vậy!”
Tôi và Hàn Văn Hinh ngồi rất lâu rồi mới về nhà, Văn Hạo đã mua đồ ăn, đang bận rộn trong bếp. Sau khi để cô bạn ngồi trong phòng khách, tôi đến phòng bếp giúp đỡ anh.
Anh khẽ nói: “Khả Khả, giờ trong lòng anh đích thực chỉ có em, tin anh được không?”
Tôi không lên tiếng.
Anh yêu chiều xoa tóc tôi: “Em ra với Hàn Văn Hinh đi, mình chưa có tivi, cô ấy lại ngồi một mình thật vô vị. Anh làm một mình được mà!”
Bữa cơm đó rất thịnh soạn. Văn Hạo thể hiện tay nghề, Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân khen không ngớt lời. Hàn Văn Hinh rất thích sự sáng tạo là ngồi ăn ngoài ban công, luôn mồm khen thật lãng mạn. Tôi và Văn Hạo tuy hào hứng theo, nhưng đều nuốt không trôi.
Sau bữa cơm, Hàn Văn Hinh biết tôi có nhiều chuyện muốn nói với Văn Hạo, lấy cớ để về nhà.
Tôi và Văn Hạo lặng lẽ thu dọn chén bát, mang vào phòng bếp rửa.
Đợi tất cả đã xong xuôi, không còn gì để làm, tôi mới ý thức được trong ngôi nhà xa lạ chỉ có tôi và anh. Trước kia chúng tôi cũng không ít lâu chỉ có hai người bên nhau nhưng không khí gia đình như thế này vẫn là lần đầu. Trong giây lát, tôi có cảm giác như chúng tôi đã là cặp vợ chồng già sống nửa đời bên nhau, trải qua vô vàn những vụn vặn trong cuộc sống, chỉ là những ngày tháng lặp lại với những gánh nặng, ngày qua ngày không có gì khác biệt.
Đang suy nghĩ, Vũ Văn Hạo pha hai cốc trà đặt trên bàn trà trước mặt tôi, ngồi bên cạnh tôi.
Tôi có thêm dũng khí, nói thẳng với anh: “Em không muốn làm tiếp nghiên cứu tiến sỹ!”
“Ồ!” Văn Hạo hiển nhiên có chút bất ngờ, nhưng xem ra có vẻ không phải không thể chấp nhận.
“Thi nghiên cứu sinh, làm tiến sỹ ít nhất cũng cần ba năm, em giờ cảm thấy mơ hồ, cảm thấy mình không thích hợp với cuộc sống yên tĩnh, bình ổn.”
“Vậy em đã nghĩ bảo vệ luận văn thạc sỹ xong sẽ làm gì chưa?”
“Hiện tại vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng còn có thời gian một năm để nghĩ, em nghĩ vậy là đủ.”
“Nghe nói trường chúng ta dự định chọn một người trong chuyên ngành của các em giữ lại làm công việc quản lý hành chính, anh có thể nói với lãnh đạo, chắc không vấn đề gì!”
“Em cũng không muốn được giữ lại trường.” Đã nói thì nói hết luôn vậy!
“Tại sao? Em cũng biết hiện tại thạc sỹ tìm việc cũng không dễ dàng, ở lại trường đã là lựa chọn tốt nhất rồi - đãi ngộ và tiền đồ phát triển đều rất khả quan!”
“Em đã ở trong trường gần hai mươi năm rồi! Em muốn ra ngoài nhìn thế giới bên ngoài.”
“Làm hành chính cũng sẽ giao tiếp với bên ngoài.”
“Em không chỉ nói đến vấn đề này! Ý em là có cơ hội đi mọi nơi, tiếp xúc nhiều người, trải nghiệm cuộc sống phong phú!”
“Nói như vậy có nghĩa em muốn rời xa anh?”
“Em không nói vậy.”
“Em biết, anh nhất định ở lại trường, ở lại thành phố này. Còn em lại muốn đến nơi khác không phải muốn rời xa anh sao?” Xem ra anh có chút tức giận, nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
Tôi không nói ra lời.
Anh nói là sự thật. Anh quen lãnh đạo, đồng nghiệp trong trường đã nhiều năm, quan hệ hòa hợp. Chuyên đề của anh đã vào giai đoạn in ấn, lên phó giáo sư, mong đợi đã thành hiện thực. Chung cư dành cho giáo viên mới quy hoạch trong trường có một phòng cho anh... Anh chỉ cần tiếp tục ở lại thì có thể thực hiện nguyện vọng của mình, có sự nghiệp trong giới học thuật, sau đó đón mẹ đến thành phố, để bà an dưỡng tuổi già.
Một lát sau anh lại nói: “Ninh Khả, anh đã nói sẽ cho em tự do, nếu em thực sự muốn làm như vậy anh sẽ ủng hộ em. Chỉ hy vọng em nghĩ kỹ, quyết định này liên quan đến tương lai cả đời em. Nhất định đừng hồ đồ tránh sau này phải hối hận.”
6.
9h tối hôm đó.
Vũ Văn Hạo ngồi ở sofa đọc sách, tôi ngồi trước máy tính lên mạng. Vì có cãi vã nhỏ nên không ai muốn chủ động lên tiếng,
Đột nhiên điện thoại của tôi vang lên, là Giáo sư Lưu gọi cho tôi. Ông hỏi tôi giờ có phải vẫn ở trường, tôi liền nói phải.
Giáo sư Lưu lại nói: “Là như này. Thầy được mời đến Hồng Kông tham gia một tọa đàm học thuật về Trương Ái Linh, làm người phát ngôn, do bên tổ chức bao tiền vé máy bay và ăn ở, bên mời nói có thể đi kèm một người, em muốn đi không? Lần trước làm phiền em, thầy cũng đã hứa sẽ giới thiệu đạo diễn Trương Du Ninh cho em, lần này là cơ hội tốt!”
“Đạo diễn Trương Du Ninh cũng ở Hồng Kông ạ?”
“Đương nhiên rồi, câu chuyện “Trần Hương Tiêu - Đệ Nhất Lư Hương” xảy ra ở Hồng Kông mà. Cả đoàn làm phim đã bắt đầu đến Hồng Kông từ tuần trước, George Trần mà em quen cũng có mặt. Sao, có muốn đi không?”
Tôi không rụt rè: “Đi, em đi! Khi nào xuất phát ạ?” “Ngày kia. Thời gian rất gấp. Thầy đã tự ý nhờ nhân viên trong trường cầm hộ chiếu của em đi làm Visa rồi, có thư mời nên rất dễ. Ha ha, xem ra thầy không đoán nhầm, em chắc chắn muốn đi!”
Ngắt điện thoại, tôi vẫn chìm đắm trong