Tác giả: Bạch Sắc Hương Kiên
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1076 lượt.
niềm vui.
Văn Hạo nhìn chằm chằm vào tôi hỏi: “Nhanh vậy đã muốn rời xa anh rồi?”
Tôi trong lòng rất vui nên đã gạt sự việc không vui trước đó sang một bên, kéo tay anh xoay hai vòng trong nhà: “Văn Hạo, em sắp đến Hồng Kông rồi! Em sắp tham dự tọa đàm học thuật! Em còn có thể gặp đạo diễn Trương Du Ninh! Anh có thể tin đây là sự thực không?”
Anh cố cười: “Giờ anh đã tin em thực sự muốn đi mọi noi”
“Không chừng em còn có cơ hội tham quan phim trường “Trần Hương Tiêu - Đệ Nhất Lư Hương”, em còn có thể gặp ngôi sao Hàn Vũ Băng! Trời ơi!” Tôi không kiềm chế được hưng phấn trong lòng.
Văn Hạo cau mày: ““Trần Hương Tiêu” chính là phim do George đóng vai chính?”
Tôi ý thức được nguyên nhân khiến anh cau mày, chỉ còn cách thu bớt sự hưng phấn: “Phải.”
“Anh ta giống âm hồn vẫn quanh quẩn đâu đây! Em vui mừng cỡ này cũng là vì có thể gặp được cậu ta đúng không?” Anh lên giọng chất vấn tôi.
“Anh nói gì? Sao nghĩ em là nghĩ như vậy? Còn anh? Anh có thể gặp lại Liễu My cũng rất hưng phấn đúng không?\'\' Tôi không chịu thua.
Văn Hạo tức giận, tôi cũng mặc kệ anh. Xem ra tôi phải đi xem lịch xem có phải hôm nay không nên chuyển nhà, nếu không tại sao không khí lại nóng như lửa, cả ngày cãi nhau, nhiều hơn cả số lần cãi nhau trong cả năm trước.
Hồi lâu, Văn Hạo chầm chậm nói: “Không được, anh không để em đi Hồng Kỏng!”
Tôi trợn tròn mắt, không dám tin nhìn anh: “Anh nói gì?”
“Anh nói, anh không để em đi Hồng Kông.”
“Vậy em không để anh đến phòng nghiên cứu khoa học, anh đồng ý không?”
“Đến phòng nghiên cứu là công việc của anh, sao em lại vô lý vậy?”
“Xin lỗi, đến Hồng Kông rất quan trọng với em, dù anh nghĩ gì, em đã quyết định đi! Chúng ta vẫn chưa kết hôn, em không phải đồ vật riêng của anh, em không thể tùy ý can thiệp.” Tôi cãi lại.
“Tùy ý can thiệp? Sao em dùng từ này! Được, anh cãi không thắng nổi em, cùng không muốn cãi nhau với em, em muốn làm thế nào... thì tùy.” Anh cũng tức tối.
Nghe xong lời này tôi chỉ cảm thấy cực kỳ tủi thân, nước mắt rơi xuống thành từng hàng.
Trong nước mắt, tôi đẩy chiếc vali vẫn chưa mở, rời khỏi căn phòng nhỏ đáng lẽ đêm nay rất lãng mạn và ấm áp ấy. Văn Hạo không ngăn tôi, có lẽ, anh hy vọng tôi có thể khuất phục, có lẽ anh cảm thấy anh chưa nhận được sự hồi đáp xứng đáng với những gì đã bỏ ra.
7.
Tối đó tôi lật đi lật lại trên giường ngủ, chẳng thể ngủ nổi. Gần sáng sớm, tôi mới mơ hồ chìm vào giấc ngủ. Nhưng không lâu sau có người gõ cửa, mở cửa ra là anh, anh trong bộ dạng tiều tụy vì mất ngủ.
Ngồi bên giường, anh kéo tay tôi nói: “Khả Khả, theo anh về được không? Tối qua anh quá kích động không nên nói với em những lời đó.”
Tôi vốn trong lòng thấy áy náy, nghĩ rằng anh đã vì tôi mà suy nghĩ rất nhiều, vất vả chuẩn bị căn phòng đẹp như vậy mà tôi lại giáng một đòn bất ngờ vào anh đúng vào đêm đó. Uổng phí công lao anh chuẩn bị nhà bao nhiêu ngày, tôi vẫn chưa ở đó một tối nào.
Nghĩ vậy, trong lòng tôi rất hối hận, tối qua không nên nói quá đáng như vậy, liền ngoan ngoãn theo anh quay về.
Vào cửa nhìn, trên giường vẫn gọn gàng, giống y hôm qua. Tôi hoài nghi nhìn anh.
Anh cười buồn: “Tối qua em đi rồi, anh không ngủ được, đến sáng sớm mới chợp mắt trên sofa một lát.”
Tôi ôm chặt anh nói: “Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em rất yêu anh!”
“Em nói gì?”
“Em nói chúng ta đừng...”
“Anh muốn nghe câu phía sau!”
“Em yêu anh!”
Văn Hạo cảm động nhìn tôi, ngập ngừng: “Ninh Khả, đây là lần đầu tiên em nói yêu anh!” Nói xong anh ôm tôi, xuyên qua lớp rèm màu tím đậm, đặt tôi lên giường.
Qua sự che phủ của rèm cửa màu tím đậm, bên ngoài mặt trời đã mọc, còn ở đây lại là một khoảng mập mờ ấm áp, vì mở điều hòa nên hơi lạnh. Chiếc ga mới trải trên giường vừa mềm vừa dễ chịu, tỏa ra mùi của vải cotton dễ chịu.
Đó là lần đầu tiên của tôi và anh, anh còn căng thẳng hơn tôi, hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa không thể giảm thấp nhiệt lượng tỏa ra trên người anh. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy hơi thở của nhau và từng giọt mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống người tôi.
Khi tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, Văn Hạo hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của tôi, cầm chặt tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Ninh Khả, chịu đựng một chút!”
Tôi chỉ cảm thấy mình trong phút chốc vỡ thành vô số mảnh, không chịu nổi kêu lên: “Đau, dừng một lát!”
Anh lại không vì thế mà mềm lòng, vừa dùng miệng chặn miệng tôi, vừa điên cuồng tiến tới. Đợi khi anh đã lên tới đỉnh điểm rồi xuống dốc, tứ chi của tôi đã không còn sức lực, toàn thân mềm nhũn như mới chạy một vạn mét vậy. Văn Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt tôi nói: “Xin lỗi, xin lỗi em!”
Lúc này tôi cảm thấy có một luồng âm ấm từ trong người trào ra, cúi đầu nhìn, trên ga trải giường màu tím nhạt là một đóa hoa đào mùa xuân, đánh dấu từ đây tôi đã là phụ nữ.
Văn Hạo để tôi ngủ, nói: ‘‘Em để anh xử lý, ngủ đi!”
Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt, không lâu sau chìm vào giấc mộng. Trong mông lung anh cầm chiếc khăn ấm lau người tôi, một lát sau anh lại nằm xuống bên